Bạn Có Thích Chính Mình Không?
Trong bài
Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu nói với dân chúng rằng nếu họ không hối
cải thì sẽ bị hủy diệt, qua dụ ngôn cây vả được trồng ba năm mà
không có trái. Người chủ thì muốn chặt nó đi. Tuy nhiên, người coi
vườn đã năn nỉ, "Thưa ông, xin để cho nó một năm nay nữa, tôi sẽ đào
đất chung quanh và bón phân, may ra nó có quả chăng, bằng không năm
tới ông sẽ chặt nó đi" (Lc 13:8-9).
Trong dụ
ngôn cây vả, Chúa Giêsu quả quyết với chúng ta rằng trong khi việc
hối cải là vấn đề thiêng liêng, tuy thế Thiên Chúa rất nhẫn nại.
Thiên Chúa không ra điều kiện cho chúng ta là chỉ được cải thiện một
lần hoặc là quá lắm là hai lần. Trái lại, Ngài kêu gọi chúng ta hãy
cố gắng cải thiện, biến đổi, làm tốt hơn, và cố gắng mạnh mẽ hơn bao
nhiêu có thể.
Hơn thế
nữa, Ngài giúp chúng ta có những phương tiện để trở về sống trong ơn
nghĩa thánh. Giống như người coi sóc vườn, Ngài ban cho chúng ta
thức ăn để giúp chúng ta phát triển.
Có lẽ
nhiều người chúng ta đã biết qua kinh nghiệm của cuộc sống rằng nếu
chúng ta không sinh hoa kết quả, theo tính cách của Phúc Âm, thì
chúng ta không bao giờ có thể thích mình được. "Nhìn cây thì biết
quả" (Mt 12:33). "Có nhiều người đã đón nhận hạt giống trong đất tốt,"
Chúa Giêsu phán. "Còn kẻ được gieo trên đất tốt, đó là kẻ nghe Lời
và hiểu, thì tất nhiên sinh hoa kết quả và làm ra, kẻ được gấp trăm,
kẻ được sáu chục, kẻ được ba chục" (Mt 13:23). "Không phải anh em đã
chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, cắt cử anh em để anh em
ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại, hầu tất
cả những gì anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban
cho anh em. Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương nhau" (Gn
15:16-17).
Thánh
Giacôbê viết trong thư của ngài như sau, "Vì đâu có ghen tương,
tranh chấp, thì ở đó có hỗn độn và đủ thứ tệ đoan. Sự khôn ngoan tự
trên thì trước hết là tinh tuyền, rồi an hòa, bao dung, nhún nhượng,
đầy tình thương xót và hoa quả tốt lành, không ngoắt ngoéo, không
giả hình. Hoa quả công chính được gieo vãi trong an bình cho người
gây dựng bình an!" (Yc 3:16-18).
Nhà văn
nổi tiếng người Ả-rập tên là Tahan, kể truyện về hai người bạn,
Nahib và Mussa, là những người mà đang du hành trên một con đường
xấu ở một ngọn núi thuộc nước Ba Tư. Trong khi cả hai đang đi thì
một trong hai người trợt chân và té xuống một con sông đang cuồn
cuộn chảy ở phía dưới sườn núi. Không ngần ngại, người kia liền nhảy
xuống và cứu bạn mình khỏi chết đuối. Sau khi được cứu thoát, Mussa
đã ra lệnh cho người thủ công đầy sắc sảo khắc lên một tường đá hàng
chữ: "Hỡi những người du hành! Tại nơi đây Nahib đã anh hùng cứu
sống bạn mình, Mussa."
Sau đó, cả
hai cùng nhau tiếp tục cuộc hành trình, và tiếp đó, cả hai đều đi
qua đi lại cái chỗ này rất nhiều tháng. Mỗi lần đến chỗ này, họ đều
ngồi xuống và tâm sự với nhau. Bất chợt một ngày nọ, hai người đã
xảy ra một câu truyện bất đồng và cả hai đã cãi nhau. Đến chỗ tột độ,
trong cơn giận dữ, người mà đã nhảy xuống cứu bạn mình, Nahib, hôm
nay không còn kìm hãm nổi mình nữa đã đánh vào mặt người bạn mình,
Mussa, người mà anh đã cứu cách đây một năm.
Sau cuộc
gây gỗ đó, Mussa đã lấy một cái que và viết lên trên đống cát trắng
gần đó. "Hỡi những người du hành, tại nơi đây Nahib, trong lúc cãi
nhau, đã làm tan nát trái tim của bạn mình, Mussa."
Một người
đã hỏi Mussa rằng tại sao anh đã ghi khắc hành vi anh hùng của Nahib
ở trên bức đá, mà lại ghi khắc lỗi lầm của anh ấy ở trên cát. Mussa
trả lời rằng, "Tôi sẽ ấp ủ cái kỷ niệm anh hùng của Nahib ở trong
lòng tôi mãi mãi. Tuy nhiên, hành vi tàn nhẫn mà anh ấy vừa mới xử
với tôi hôm nay, tôi mong rằng nó sẽ phai nhạt đi trong tâm trí của
tôi trước khi mà những hàng chữ đó sẽ phai mờ dần đi trên cát."
Hãy chỉ
cho tôi biết một con người tốt lành, trắc ẩn, hòa bình, không giả
dối, biết ấp ủ những kỷ niệm tốt và sẵn lòng tha thứ và quên lãng đi
những nỗi đớn đau mà người khác gây cho mình, và tôi sẽ chỉ cho bạn
một con người biết mang lại hoa trái, một người rất thích chính mình.
Nếu chúng
ta muốn, chúng ta có thể làm cho một người nào đó ra xấu xa ghê tởm
hết sức. Tất cả mọi người đều có những cái yếu đuối và lỗi lầm của
mình. Chúng ta có thể làm cho những lỗi lầm này ra to tát. Chúng ta
có thể cứ chú ý đến những khuyết điểm đó. Tuy nhiên, chúng ta cũng
có thể làm cho nhau trở nên tốt đẹp. Chúng ta có thể tha thứ, như
chính chúng ta vẫn hằng luôn mong được tha thứ. Chúng ta có thể đặt
mình vào trường hợp của người khác, và tự hỏi xem coi nếu chúng ta ở
trong trường hợp đó, thì chúng ta sẽ làm và nghĩ điều gì. Nếu chúng
ta biết yêu mến những người chung quanh chúng ta, thì tình yêu sẽ
đến với chúng ta, và cuộc sống sẽ tràn đầy vui sướng hơn là đau khổ;
và trái đất sẽ trở nên thiên đàng; và chúng ta sẽ trở nên những
người môn đệ xứng đáng của Đấng là Tình Yêu; và chúng ta sẽ mang lại
hoa trái; và chúng ta sẽ thích chính mình!