Hoan Nghênh!
Bài Phúc
Âm hôm nay nói về dụ ngôn người con hoang đàng và người cha nhân hậu
đã hoan nghênh sự trở về của cậu. Một người cha có hai người con.
Người con trẻ hơn, đã không thể kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi cha
mình qua đi để chia gia tài. Anh nói, "Bố ơi, con muốn nhận phần gia
tài của con, và đi khỏi cái vùng quê này." Người cha đã chia phần
sản nghiệp cho con theo lời cậu yêu cầu. Theo lời Phúc Âm kể lại thì
người con trẻ đã thu hết tất cả những gì thuộc về mình và trẩy đi
nơi xa và ở đó ăn chơi.
Sau cùng,
cái ngày tàn khốc đã đến với anh. Anh đã xài hết tiền và trở nên tồi
tàn. Anh đã cố gắng để tìm một công việc là chăn heo, và bởi vì đói
quá nên đã có lúc anh muốn ăn những đồ của heo. Không một ai giúp đỡ
cho anh một cái gì hết. Sau đó, Phúc Âm kể lại cho chúng ta rằng anh
đã được đánh động từ trong nội tâm việc anh phải làm. Anh suy nghĩ:
"Tôi phải rời bỏ chỗ này, và trở về với cha tôi, và thưa với người
rằng con đã phạm tội với trời và với cha. Con không đáng được gọi là
con cha nữa." Và sau đó, anh đã bỏ chốn tồi tàn đó và trở về với cha
mình.
Khi anh về
gần đến nhà, người cha đã chạy ra và hoan nghênh đón tiếp anh, "Ông
chạy đến, ôm chầm lấy và hôn anh" (Lc 15:20).
Chú ý là
không có chỗ nào ghi lại là người cha đắn đo, và không một sự hối
hận nào ở trong trái tim của người cha, cho dù là người con đã phá
tài sản của mình. Người cha đã quyết định không để cho một chút sự
nghi ngờ gì về người con ở trong tâm trí của mình, tất cả đều được
tha thứ.
Chúa Giêsu
đã cô đơn trong bốn mươi ngày chay tịnh ở trong sa mạc trước khi
Ngài bắt đầu sứ mệnh của Ngài. Chúa Giêsu đã cô đơn trong vườn
Giếtsimani buổi tối trước khi đi chịu chết. Ngài đã không ngừng van
xin, "Cha ơi, Cha làm được mọi sự, xin cất chén này xa con. Nhưng
xin đừng làm điều con muốn, mà làm điều Cha muốn" (Mc 14:36). Chúa
Giêsu đã cô đơn khi Ngài đang bị treo trên cây thánh giá, "Lạy Thiên
Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?" (Mc 15:34). Cho
dù là đi vào trong một cái chết cô đơn, Chúa Giêsu vẫn tiếp tục ước
muốn mạnh mẽ sự hiện diện của Chúa Cha cùng sánh vai cứu chuộc nhân
loại.
Ước muốn
sánh bước với Chúa có lẽ là điều mà chúng ta ít khi để ở trong thời
khóa biểu ngày sống của mình. Ước muốn có sự hiện diện của Thiên
Chúa là con đường dẫn đến sự sống, bởi vì sự khao khát đó sẽ giải
hòa ta với con người và rồi dẫn chúng ta đến gần Thiên Chúa!
Một vị
linh mục có tài năng về âm nhạc chia sẻ về một lần ngài đi viếng
viện dưỡng lão như sau. Sau khi chơi đàn guitar và hát cho những
người già nghe, ngài đã đến và bắt tay từng người. Một người đàn bà
già đã bắt tay ngài và nói với ngài hãy trở lại trong vòng hai tuần
lễ vào cũng giờ này. "Tại sao vậy?" vị linh mục hỏi. "Đó là bởi vì
hôm đó là birthday thứ 100 của tôi," bà trả lời. Vị linh mục đó bị
cảm kích hỏi lại, "Điều gì đã được ban tặng trong suốt cuộc đời lâu
dài của bà?" "À, thì tôi đã cưới được một người chồng tốt, ông ấy đã
ra đi, và tôi còn có những người con ngoan thảo, họ cũng đã ra đi.
Đó là cuộc sống hạnh phúc mà tôi đã có. Bây giờ tôi có một cuộc sống
như thế này." Sau đó, bà ấy đã mở rộng cánh tay ra như muốn ôm lấy
tất cả mọi người. Bây giờ, mỗi khi tôi gặp trắc trở khó khăn, hoặc
cô đơn lặng lẽ, tôi đều mở rộng cánh tay và đón nhận những điều mình
đang có."
Cho dù
chúng ta có ở trong một chỗ tạm trú cho những người vô gia cư hoặc ở
trong viện dưỡng lão, hoặc ở một nơi thờ phượng, hoặc là một dịp gia
đình tụ họp, bất kỳ ở chỗ nào, chúng ta cũng hãy mở rộng cánh tay
hân hoan nghênh đón những gì mình có và ôm lấy nó. Điều chúng ta
phải làm hôm nay không phải là tách xa, nhưng là giải hòa.
Bạn hãy
luôn luôn là người tha thứ trước. Đừng chờ đợi để người khác đến xin
lỗi bạn. Bởi vì, do sự tha thứ, bạn sẽ trở thành sư phụ của định
mệnh, một người trang điểm cho cuộc sống, một người làm phép lạ.