Một Câu Truyện Phổ Biến
Một câu
chuyện cổ tích Do thái kể rằng có một thầy Rabbi nổi tiếng thường
hay vắng mặt tại hội đường vào mỗi ngày Sabbath vài tiếng đồng hồ.
Sự vắng mặt này làm cho các học sinh của ông thắc mắc. Nhiều học
sinh cho rằng thầy Rabbi của mình đã tìm được một chỗ mà ông có thể
gặp gỡ Thiên Chúa, Đấng toàn năng. Sau cùng, bọn học sinh đã đồng ý
cử ra một người đi theo thầy Rabbi của mình để xem ông làm gì. Anh
ngạc nhiên thấy thầy mình mặc một bộ áo cũ kỹ của một người ăn xin
và đi ra một ngõ hẻm rồi đi vô một căn nhà hoang. Qua khe cửa sổ,
người học sinh nhìn thấy thầy mình cặm cụi dọn dẹp, và chuẩn bị bữa
ăn cho một cụ già bị tàn tật. Sau đó, người học sinh đã chạy về, và
bạn bè của anh đã hấp tấp hỏi anh, "Sao, ông ấy có bay về trời không?"
Người học sinh trả lời, "Có, không còn chỗ nào cao hơn nữa!" Chứng
kiến việc làm nhân đạo của thầy mình mà người học sinh đã vô tình
khám phá ra ánh sáng của trời cao.
Phúc âm kể
lại nhiều truyện Chúa Giêsu lên án những kẻ đạo đức giả. Họ hay đi
nhà thờ mà không bao giờ biết tỏ lòng nhân hậu và nhạy cảm với người
khác. Trong Phúc Âm Thánh Marcô, có một đoạn gây chú ý, tả lại cảnh
Chúa Giêsu tức tối với loại người như thế. Chúa Giêsu "nhìn quanh họ
một lượt vừa thịnh nộ vừa buồn phiền vì lòng chai đá của họ" (Mc
3:5). Đáng tiếc thay, vấn đề vẫn còn ở trong chúng ta.
Bài Phúc
Âm hôm nay tả lại cảnh Chúa Giêsu đương đầu với những thầy thông
luật và Pharisiêu, những người đáng kính trong tôn giáo, nhưng có "lòng
chai đá." Họ đem đến trước mặt Chúa Giêsu một người đàn bà và hỏi, "Thưa
Thầy, phụ nữ ngoại tình này bị bắt tại trận. Theo Luật, Maisen
truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà như thế. Vậy, Thầy dạy
sao?" (Gn 8:4-5). Phúc Âm đã kể lại cho chúng ta rằng những người đã
định tâm để gài bẫy Chúa Giêsu. Nếu Chúa Giêsu không đồng ý với họ
để ném đá, thì họ có quyền tố cáo Ngài là không tôn trọng lề luật.
Tuy nhiên, nếu Ngài nói là ném đá, thì họ sẽ nói là Ngài mâu thuẫn
với luật yêu thương Ngài dạy. Câu trả lời của Chúa Giêsu đã làm cho
họ phải ngạc nhiên, "Trong các ông, ai vô tội thì hãy ném đá trước
đi" (Gn 8:7). "Nghe thế rồi, kẻ trước người sau, họ rút lui hết, các
kẻ cao niên dẫn đầu mà để lại một mình Ngài, và phụ nữ kia. Ngẩng
lên, Chúa Giêsu nói với người ấy, "Bà kia, họ đâu rồi? Không ai xử
tội bà sao? Người ấy đáp, Thưa Ngài, không ai cả! Đức Giêsu lại nói,
"Ta cũng không xử tội bà! Đi đi! Và từ nay đừng phạm tội nữa! (Gn
8:10-11).
Vấn đề của
chúng ta là ở chỗ chúng ta nghĩ mình là những người tốt, đáng kính,
thường hay đi lễ, nhưng đồng thời chúng ta cũng thường có chiều
hướng nghĩ rằng lời Chúa Giêsu nói về tội lỗi và sự dữ là để cảnh
cáo người khác. Qua bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta thấy Chúa Giêsu
coi việc ngoại tình là một tội lỗi. Người đàn bà ngoại tình đó cần
phải được tha thứ, và chúng ta hiểu điều đó. Bà còn cần phải thống
hối, chúng ta cũng hiểu điều đó. Sau cùng, khi Chúa Giêsu cho bà đi,
Ngài còn dặn, "Đừng phạm tội nữa", chúng ta cũng biết điều đó. Tuy
nhiên, chúng ta có hiểu rằng Chúa Giêsu cũng nhìn sự thiếu lòng nhân
ái và thương xót của những thầy thông luật và bọn Pharisiêu như là
một tội lỗi không? Chúng ta có biết rằng những thầy thông luật và
bọn Pharisiêu cũng cần phải được tha thứ không? Chúng ta có biết
rằng những người mà tự xưng là công chính cũng cần phải thống hối
không?
Qua cách
đối xử của các thầy thông luật và bọn Pharisiêu, nó nhắc nhở cho
chúng ta một điều, đó là nếu chúng ta tự cho mình là công chính thì
chúng ta sẽ hủy diệt lòng trắc ẩn của mình. Cái lúc mà chúng ta bắt
đầu áp dụng luật luân lý của bản thân mình trên người khác, là chính
lúc chúng ta bắt đầu bị mất đi khả năng để có thể cảm nghiệm và
thông cảm cho người đó. Sự tự cho mình là đúng đắn không phải là một
ảo tưởng, mà là một sự hủy diệt tình yêu.
Chúa Giêsu
đến thế gian không phải là để đem con người lên thiên đàng, nhưng là
đem thiên đàng đến với con người. Qua lòng nhân ái đối với người phụ
nữ ngoại tình, Chúa Giêsu đã cho chị ấy thấy được một tia sáng của
thiên đàng. Cũng giống như thế, Chúa Giêsu đến không phải là để cứu
con người ra khỏi hỏa ngục, nhưng là để xóa bỏ hỏa ngục ra khỏi loài
người. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu muốn nhắc cho những
thầy thông luật và Pharisiêu một chút ánh nhìn về hỏa ngục mà họ
đang đâm đầu xuống chỉ vì sự tự cho mình là đúng, là đạo đức, rồi
phán xét kẻ khác một cách độc ác, đối với những người khác. Khi nào
chúng ta cho phép cá nhân của mình xa cách Thiên Chúa, chúng ta sẽ
để cho hỏa ngục đi vào cuộc sống của chúng ta. Cách đi ra khỏi cái
hỏa ngục này là, "Hãy nhân ái như Cha các con trên trời là Đấng nhân
ái."
Chúng ta
không đến nhà thờ để qua đó chúng ta muốn chứng minh cho người khác
sự đạo đức của mình. Chúng ta tụ họp nơi đây bởi vì ở đây chúng ta
tìm thấy Chúa Giêsu ở giữa chúng ta và Ngài ban cho chúng ta một
chút ánh nhìn về sự sống đời đời với Thiên Chúa.