Sự Trung Tín
Một người
đã đặt ra một ý tưởng như sau: chuyện gì sẽ xảy ra nếu 12 Tông Đồ
phải nộp một tờ đơn cho Chúa Giêsu để xin gia nhập vào đoàn truyền
giáo của Ngài. Những tờ đơn đó được một nhóm cố vấn nghiệp vụ duyệt
xét, và Chúa Giêsu đã nhận được tờ báo cáo của họ như sau:
Cám ơn ông
đã nhận mười hai bản lý lịch của mười hai người mà ông định là sẽ
chọn vào để hoàn thành công việc của ông. Tất cả họ đều đã được
chúng tôi duyệt xét, và chúng tôi đã tính kết quả của họ qua hệ
thống computer.
Chúng tôi
khuyên ông nên suy xét cho kỹ về 12 người này, bởi vì họ đều thiếu
xót về khả năng mà công việc của ông đòi hỏi.
Simon
Phêrô thì dễ bị tình cảm kích động và nóng nảy. Anrê thì chắc chắn
là không có tài điều khiển. Những đứa con của Zêbêđê, Giacôbê và
Gioan, thường đặt nặng những lợi ích cá nhân hơn là cộng đồng. Tôma
thì tinh thần xem ra yếu nhược. Chúng tôi cảm thấy rằng Matthêu, một
người thu thuế, đã bị vô trong sổ đen bởi những người những người Do
thái. Giacôbê và Tađêô thì mắc chứng hưng trầm cảm.
Tuy nhiên,
chúng tôi thấy một người có hứa hẹn tốt. Người đó có khả năng, biết
tháo vát, giao thiệp, và sắc bén trong kinh tế và thích những cuộc
tiếp xúc ở những nơi cao quí. Cộng thêm nữa, ông ấy lại là người tận
tụy. Sau hết, chúng tôi xin giới thiệu ông ấy là Giuđa là một người
thủ lĩnh của nhóm.
Với tất cả
lòng tôn kính đối với cố vấn nghiệp vụ ở tất cả mọi nơi, chúng ta có
lẽ phải tạ ơn Chúa là những cố vấn này không có ở trong thời của
Chúa Giêsu. Vậy thì Giêsu đã chọn 12 Tông Đồ làm sao? Điều gì Ngài
tìm kiếm ở nơi họ? Điều đó chắc chắn không phải là kinh nghiệm bởi
vì đây là một nhiệm vụ mới. Nếu được đoán, tôi sẽ đoán điều quan
trọng Giêsu tìm kiếm ở các tông đồ là sự trung tín. Có lẽ điều Ngài
đã nghĩ ở trong đầu lúc bấy giờ là "Họ có đức tính chân thành, vững
vàng, trung tín vô điều kiện?"
12 Tông Đồ
đó chỉ là những người khố rách áo ôm. Chúa Giêsu đã không ngạc nhiên
khi họ có những lầm lỗi, làm cho Ngài thất vọng, hỏi lại những phán
đoán của Ngài, nghi ngờ về sự tín nhiệm của Chúa Giêsu, đặt nặng tư
ích, và có khi còn làm những chuyện vụng trộm nữa. Tuy nhiên, đến
giờ Ngài cần phải đi, Ngài đã giao công việc lại cho họ, và Mười Một
Tông Đồ đã trung tín cho đến cùng. Sau cùng, họ đã dâng hiến tất cả
cuộc đời mình bởi vì Chúa Giêsu đã tuyển chọn họ và hoán cải họ.
Hôm nay là
Chúa Nhật Lễ Lá. Chúng ta cử hành cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu với
giọng hát âm vang và tung hô, như những người Do Thái đã phấn khởi
tung hô Chúa Giêsu tiến vào thành thánh Giêrusalem:
"Chúc tụng
Đức Vua, Đấng ngự đến nhân danh Chúa! Bình an trên cõi trời cao,
vinh quang trên các tầng trời!" (Lc 19:38).
Và chúng
ta cũng không quên rằng bài ca tụng đó đã trở thành một tiếng hét vô
nhân đạo, "Đóng đinh nó!" Chúng ta cũng nhớ rằng đám đông đã nhanh
chóng biến đổi từ tung hô ca tụng trở thành la hét hèn hạ. Phêrô,
một thủ lãnh của nhóm Mười Hai, đã tỏ ra bất tín ba lần khi ông chối
không biết Chúa Giêsu. Chúng ta cũng nhớ rằng Chúa Giêsu, bất chợt,
đã không có một ai để rao giảng.
Sau khi
được đầy tràn ơn Thánh Thần, các tông đồ trở nên cản đảm và tuyên
xưng sự trung tín không điều kiện, các Tông Đồ thì ra đi rao giảng
khắp nơi, trong sự tuân phục mệnh lệnh của Chúa Giêsu (Mc 16:20). Sự
nhiệt tình, sức lực, đức tin sống động, sự dâng hiến tất cả của các
tông đồ đã được kể lại trong mỗi trang sách Tông Đồ Công Vụ.
Họ đã ra
đi và rao giảng! "Ra đi!" Chúa Giêsu ra lệnh: Đừng chờ cho người ta
đến với mình! Và họ đã ra đi và rao giảng chân lý của Phúc Âm rằng
Chúa Kitô đã trở nên một trong chúng ta và Ngài rất yêu thương chúng
ta. Họ đã ra đi rao giảng Chúa Kitô đã chịu chết cho tội lỗi của
chúng ta. Họ đã ra đi rao giảng Chúa Kitô đã phục sinh. Họ đã ra đi
rao giảng về sức mạnh phục sinh của tình yêu Thiên Chúa. Họ đã ra đi
rao giảng sứ điệp Tin Mừng về Thiên Chúa độ lượng, một Thiên Chúa
Trung Tín, Người sẽ không bao giờ bỏ quên dân Ngài.
Vào năm
1940, một nhà truyền giáo Hoa Kỳ tại Trung Quốc đã bị bắt và bị đuổi
về nước. Trên đường rời khỏi Trung Quốc, ông đã dừng lại ở Ấn Độ để
sắp xếp giấy tờ trở về nhà. Trong khi đi qua một bãi biển ở Ấn Độ,
ông bắt gặp một nhóm người Do Thái tị nạn, và đa số họ sống ở trong
những khu nhà lụp sụp khổ sở, và một số còn đang đi tìm chỗ ở. Đó là
những người tị nạn đã bỏ chạy cuộc bách hại Nazi ở Đức, và họ đang
cùng quẫn cần sự giúp đỡ. Nhìn thấy cái cảnh đó, nhà truyền giáo cảm
thấy bất lực để có thể làm bất cứ chuyện gì. Tuy nhiên, ông cảm thấy
rằng mình không thể nào bỏ đi mà không làm một chút gì. Thế rồi, ông
đã lấy tấm check lộ phí trở về Mỹ của mình đổi tiền và cho một gia
đình tị nạn. Bù vào đó, nhà Dòng lại gởi cho ông một số tiền khác để
trở về nhà. Trên đường về, ông đã được phỏng vấn bởi một nhà báo từ
một tòa báo đạo. Trong lúc phỏng vấn từ chuyện ông bị bắt rời khỏi
Trung Quốc, và rồi đến chuyện ông bắt gặp những người Do thái tị nạn.
"Tại sao ông lại làm như thế, một nhà truyền giáo Kitô giáo lại cho
tiền của mình cho họ?" phóng viên hỏi. "Cuối cùng, họ chỉ được có
vậy, và họ không tin Chúa Giêsu! Nhưng tôi thì tin Ngài!" nhà truyền
giáo trả lời. Đó là một cách biểu lộ sự trung tín một cách tuyệt vời
đối với Chúa Giêsu.
"Lạy Ngài,
khi Ngài vào Nước Ngài, xin nhớ đến tôi!" Chúa Giêsu tiến vào sự cai
trị của Ngài! Chúa Giêsu là Vua và Ngài đã không bỏ sót một ai trong
chúng ta! Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế. Ngài biết chúng ta và yêu
thương chúng ta.