Ông Ấy Không Biết Mình Có Sức Mạnh Như Vậy
Tổng thống
thứ 30 của Hoa Kỳ, Calvin Coolidge, một lần đã đọc một bài diễn văn
cho một bộ lạc người Da Đỏ ở trên miếng đất cằn cỗi mà đã từ lâu
không có một giọt mưa nào. Những người phù thủy thổ dân và những
người có thể làm cho mưa đã làm những nghi lễ vô ích. Bầu trời vẫn
trong sáng và mùa màng sẽ bị mất. Tổng thống Coolidge đã nhìn vào
những gương mặt đau khổ và nói, "Các bạn đừng nghĩ rằng tôi ở
Washington và tôi không biết về hoàn cảnh sống của các bạn. Đừng
nghĩ rằng tôi không khỏi những ưu tư lo lắng. Các bạn đừng nghĩ rằng
tôi đã không lo lắng tìm cách để cứu giúp các bạn." Sau đó, trước
cảnh lạ lùng của mọi người, những cơn mây đã kéo đến và một trận mưa
rào to đã đổ xuống. Tổng thống đã bị ướt đẫm trước khi ông tìm được
chỗ để trú thân. Nhìn những giọt mưa đổ xuống, tổng thống đã kêu lên,
"Trời ơi! Tôi đã không biết là tôi có sức mạnh như thế ở trong mình
tôi!"
Simon
Phêrô đã không biết rằng ông có sức mạnh như thế ở trong con người
của ông cho đến cái giây phút ông bắt gặp được Người Lạ ở trên bờ hồ
là Chúa Kitô Phục Sinh. Từ cái giây phút đó, ông bắt đầu rao giảng
không ngừng, không mệt mỏi, hăng say, không sợ sệt gì cả về Tin Mừng
về Chúa Kitô Phục Sinh . Từ cái giây phút đó, Thánh Phêrô đã có thể
làm cho người ta cảm thấy mạnh mẽ, cảm động lòng người, chữa các
bệnh tật, thay đổi muôn vàn tâm hồn. Thánh Phêrô đã giảng, "Anh em
đã giết chết Đấng khơi nguồn sự sống, nhưng Thiên Chúa đã làm cho
Người trỗi dậy từ cõi chết: về điều này, chúng tôi xin làm chứng" (Cv
3:15).
Simon
Phêrô đã không biết điều mà ông có trong người. Tuy nhiên, khi giây
phút quyết định đã đến, khi Phêrô nhảy xuống thuyền và bơi vào với
Chúa Giêsu Phục Sinh, ngài trở thành một Kitô hữu lập dị mà dám nói
với Thượng Hội Đồng Do Thái rằng, "Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng
lời người phàm." Trong chương 5 của sách Tông Đồ Công Vụ, Thánh Luca
nói cho chúng ta truyện Thánh Phêrô và các Tông Đồ đứng trước Thượng
Hội Đồng của người Do thái bởi vì họ bị tố cáo một số tội, cộng luôn
cả tội phá ngục. Thượng Hội Đồng đã ra lệnh cấm các Tông Đồ không
được rao giảng về Chúa Kitô Phục Sinh. Các Tông Đồ đã được thành lập
theo một tổ chức. Họ biết những điều mình nói sẽ đưa họ đến chỗ nào.
Ai cũng phải biết về sự nguy hiểm của kiểu giảng dạy như thế. Thượng
tế của hội đồng đã lên tiếng cảnh cáo, "Chúng tôi đã ra lệnh cấm các
anh nói về Giêsu, và các anh đã không tuân theo và đã làm cho thành
Giêrusalem này nực đầy mùi giáo huấn của các anh." Thánh Phêrô đã
trả lời, "Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm." Với lời
nói ấy, Phêrô và các Tông Đồ có thể bị giết. Thế nhưng, một người
Pharisiêu đã đứng ra và lên tiếng, "...nếu ý định hay công việc này
là do người phàm, tất sẽ bị phá hủy; còn nếu quả thật là do Thiên
Chúa, thì quí vị không thể nào phá hủy được; không khéo quí vị lại
thành những kẻ chống Thiên Chúa." Sau cùng, các Tông Đồ đã được thả
về và một lần nữa, Thượng Hội Đồng lại ra lệnh cấm các ông không
được rao giảng. Thế nhưng, các Tông Đồ hiểu rằng Phúc Âm Chúa Kitô
vượt trên mọi lời đe dọa.
Chúng ta
thấy sự so sánh giữa bài thánh thư của Thánh Luca, diễn tả sự gan dạ
của Thánh Phêrô đứng giữa Thượng Hội Đồng, và bài Tin Mừng theo
Thánh Gioan, tả lại cảnh Thánh Phêrô đang đánh cá. Thánh Gioan thuật
lại cảnh ngộ mà Thánh Phêrô đã trở nên một con người mới. Thánh
Phêrô và một số Tông Đồ đang ngồi nghỉ tại bờ sông Tiberia. Chúa
Giêsu đã bỏ họ, và họ không biết phải làm cái gì cả. Có lẽ có một số
người đã chọc tức họ, "Đó kìa, những người môn đệ của Giêsu
Nagiareth. Có lẽ cuộc phiêu lưu đã chấm dứt. Chuyện gì đã xảy ra với
những ước mơ của quí huynh? Sư phụ đâu rồi?"
Những lời
nhạo báng mỉa mai đó đã đưa đến kết quả. Thánh Phêrô đã nói lên
quyết định của ngài: "Tôi đi đánh cá." Và những người khác đã đồng
thanh, "Chúng tôi cũng đi với anh." Mọi sự coi như là tan theo mây
khói, và họ phải trở về với chiếc tàu đánh cá, chiếc lưới, và những
việc làm thường ngày. Tệ hơn nữa, họ thả lưới cả đêm mà không bắt
được chút gì cả. Khi trời vừa mới hừng đông, một Người Lạ đã nói với
họ phải thả lưới ở mạn thuyền và họ đã bắt được nhiều cá mà họ không
thể nào kéo lên nổi.
Thánh
Gioan đã nhanh nhẩu nói với Phêrô, "Chính Chúa đó!" Trong chính cái
giây phút đó, Thánh Phêrô đã trở thành một người mới. Không có một
cái gì có thể cản trở ông đến với Chúa Giêsu, và ông đã nhanh nhảu
nhảy xuống và bơi vào với Chúa Giêsu. Sự trở lại của Thánh Phêrô đã
hoàn tất. Phúc Âm đã kể lại cho chúng ta lời cuối cùng Chúa Giêsu
nói với Phêrô, "Hãy theo Ta!" và Phêrô đã đi theo.
Chúng ta
thấy địa vị của chúng ta và của Thánh Phêrô thời xưa cũng tương tự
giống nhau. Sự trung tín hoàn toàn của chúng ta thường bị thử thách.
Thiên Chúa phán, "Hãy nói!", và con người nói, "Hãy im!", và chúng
ta phải chọn lựa...
Chúa Kitô
bị đóng đinh đang nhìn xuống chúng ta với dòng máu ở trong bàn tay,
bàn chân, nhưng sự sống từ trong ánh mắt của Ngài, kêu gọi chúng ta
sự lựa chọn giữa tình yêu và sự lãnh đạm. Ngài sẽ không để chúng ta
mồ côi và đi chỗ khác, Ngài sẽ dẫn dắt chúng ta với bàn tay bị đóng
đinh của Ngài. Ngài sẽ không để cho chúng ta dùng thế giới này như
là một công viên để chơi, hoặc là một chiến trường. Chúng ta phải
chăm sóc nó, nếu không thế giới sẽ bao trùm bằng bóng tối.
Nếu chúng
ta chọn Chúa như Thánh Phêrô, có lẽ chúng ta sẽ chẳng được những
vinh quang như được huy chương, bằng cấp, học vấn, được báo chí ca
ngợi, nhưng là những vết sẹo. "Phúc thay ai bị bách hại vì sống công
chính, vì Nước Trời là của họ" (Mt 5:10).