Tôi Tốt Đẹp, Bạn Tốt Đẹp (I'm OK, You're OK)
Một nhà
tâm lý học được nhiều người biết đến là Bác sĩ Thomas Harris đã xuất
bản cuốn sách với tựa đề "I'm OK, You're OK." Bác sĩ Harris cho rằng
một trong những vấn đề của tất cả mọi người đang phải đương đầu là
trong tận đáy tâm hồn, chúng ta vẫn cảm thấy một cảm nghĩ không an
toàn, một cảm nghĩ mình ở một vị trí thấp hơn. Nếu cái cảm nghĩ này
vượt mức thái quá, chúng ta sẽ hành động bằng cách là rút lui khỏi
đám đông, hoặc là sợ sệt khi gặp người khác, hoặc là cảm thấy hoang
tưởng (paranoid) như là sợ người khác giết mình. Một đôi khi chúng
ta chửi rủa người khác, cho dù là những người yêu thương chúng ta,
bởi vì chúng ta cảm thấy đau khổ trong tâm hồn. Chúng ta trở nên tò
mò, huênh hoang, và kiêu ngạo. Nếu chúng ta gặp những người như thế,
chúng ta hãy nghĩ ngay đến rằng người đó đang gặp đau khổ trong tâm
hồn và đang cảm thấy bất bình an. Cho dù là chúng ta có cố điều
khiển sự thăng bằng trong cuộc sống của mình đến đâu đi nữa, có lẽ
bạn và tôi sẽ thấy rằng điều "Không Ổn" ("not OK") này sẽ điều khiển
chúng ta. Chúng ta sẽ trở nên chán nản và không biết tại sao.
Một điều
quí giá ở cuốn sách này là phương thức bác sĩ Harris đã đề ra cho
chúng ta để giải cứu vấn đề. Nhà tâm lý này đã đưa ra tư tưởng tự
trọng (self-esteem) và tự chấp nhận chính mình trong một kiểu cách
thăng bằng và lành mạnh. Phần hay nhất trong cuốn sách này là chương
nói về "Tôn giáo và Luân Lý." Tôi xin được trích, "Tâm điểm sứ điệp
giáo huấn của Chúa Kitô chính là khái niệm về Ơn Phúc. Khái niệm này
là,"Tôi OK, Bạn OK." Đó là cách mà chúng ta nói, "Tôi OK, không có
giới hạn." Đoạn văn này đã không được một nhà thần học hay một nhà
Thánh Kinh học, hay một linh mục viết xuống. Nó được viết xuống bởi
một nhà tâm lý học, và ông đã làm cho cả thế giới biến đổi về cái
nhìn chân lý Thánh Kinh mà các Kitô hữu chúng ta đang gặp khó khăn
để chấp nhận. Chân lý đó là Thiên Chúa yêu thương chúng ta một cách
nhưng không, và một khi chúng ta biết chấp nhận Thiên Chúa và chúng
ta bằng một tình yêu nhưng không, chúng ta mới có thể sẵn sàng chấp
nhận người khác cũng bằng một cách thức ấy. Ai đã biết về cuộc đời
của Chúa Giêsu và đọc cuốn sách của bác sĩ tâm lý Harris đều phải
nhận rằng Chúa Giêsu là gương mẫu tuyệt hảo của việc "Tôi OK, Bạn
OK." Ngài đã mở rộng hết tâm hồn đón nhận tình yêu của Chúa Cha, đón
nhận ân phúc của Thiên Chúa, sự chấp nhận chính mình của Ngài được
tỏ hiện qua những trang viết trong Phúc Âm. Và đó là lý do tại sao
Ngài có thể nói với mọi người rằng, "Bạn OK," bằng một cách rất đặc
biệt.
"Thầy ban
bình an của Thầy cho các con... đừng lo sợ", đó là lời Chúa Giêsu đã
nói với các môn đệ ngài khi các ông đang chú tâm suy nghĩ làm sao để
mà tìm sự sống. Chữ "bình an" ở đây có một ý nghĩa đặc biệt, đó là
một cách diễn tả về sự hòa hợp và liên kết giữa Thiên Chúa và con
người trong một cách hiệp nhất và chấp nhận. "Thầy ban bình an của
Thầy cho các con, là lời Chúa Giêsu nói với các tông đồ. Nói một
cách khác, "Thầy OK, các con cũng OK" chứ không phải là "Các con OK,
nếu ....", nhưng là "Các con OK, một cách nhưng không."
Những chữ
"nếu" là nguyên nhân gây nên vấn đề cho chúng ta. Chúng ta thường
nghĩ rằng chúng ta chỉ có OK 'nếu'... Nếu chúng ta biết hành động
đúng, nếu chúng ta sống tốt lành, nếu chúng ta biết vận dụng sáng
kiến, nếu chúng ta biết yêu thương người khác. Các bạn hãy thử nghĩ
coi điều đó có đúng hay không? Tất cả các bậc cha mẹ, đây là cách mà
chúng ta thường dạy dỗ con cái chúng ta. Đó là điều mà những người
con đón nhận: Tôi OK, nếu tôi biết học hành để lấy điểm tốt. Tôi OK
nếu tôi không làm cho gia đình tôi xấu hổ trước công cộng. Tôi OK
nếu tôi không làm điều gì sai trái. Tôi OK, nếu tôi không đi chơi
với bạn bè xấu. Điều mà những người con học hỏi được đó là cha mẹ
chúng không biết đón nhận chúng, không biết yêu thương chúng bằng
một tình yêu vô vị lợi. "Con không có OK, trừ khi...".
Những chữ
nếu đó làm xuyên tạc điều mà Tân Ước đã viết lên. "Thiên Chúa yêu
thương chúng ta, Ngài ban thưởng cho chúng ta, và Ngài đón nhận
chúng ta, nếu chúng ta biết tuân giữ luật pháp, nếu chúng ta biết
thi hành bài giảng trên núi; nếu chúng ta biết làm cái này và tránh
cái nọ. Còn nếu chúng ta không làm như thế thì chúng ta sẽ bị luận
phạt. Bạn còn có thể sẽ sa vào hỏa ngục. Lúc nào cũng là cái điều
kiện: lúc nào cũng là chữ "nếu." Sau đó, một người nào đó đã nói với
bạn rằng, "Đây là Tin Mừng của Chúa Kitô Phục Sinh: Thiên Chúa yêu
thương bạn một cách nhưng không." Tất cả con người của chúng ta đã
bị nhiễm nhập các điều kiện rồi. Thiên Chúa yêu thương bạn, nếu bạn
biết sống tốt và như thế có nghĩa là không có "Tin Mừng" chi cả.
Có một câu
truyện nhỏ gồm tóm tất cả những điều chúng ta vừa mới nói ở trên.
Câu truyện này về một đứa bé có một người mẹ lâu lâu mua trái mận
khô cho nó ăn tráng miệng. Tuy nhiên, thằng bé rất ghét trái mận khô,
và người mẹ đã làm những điều mà các người mẹ khác thường làm đó là,
"Chúa sẽ không thích con làm điều đó đâu. Chúa không thích một đứa
bé bỏ dở đồ ăn. Chúa sẽ tức giận..." Đó là điều mà đứa bé đã phải
nghe suốt cuộc đời của nó. Trong một bữa tối nọ, nó đã cố gắng để ăn
nhưng sau cùng còn lại một trái. Người mẹ đã cố gắng để hù dọa nó
cũng bằng những lời bà thường dùng, "Chúa sẽ không thích...", nhưng
lần này thì vô hiệu, đứa bé đã không vâng lời mẹ nó. Sau đó, người
mẹ đã bắt nó đi ngủ, kèm theo một lời, "Chúa sẽ rất tức giận với
con..." Đêm hôm đó có một trận bão đổ xuống, nào sấm sét, nào tia
chớp, nào gió thổi ào ào. Người mẹ lên phòng của nó. Bà nghe nó nói,
"Trời ơi! có thế thôi mà đã nổi giận tan bành, chỉ vì có trái mận
khô." Nói theo ngôn ngữ "Tôi OK, Bạn OK" thì con người lớn của đứa
bé đang chống lại cái giáo lý ngớ ngẩn của mẹ nó.
Nhiều
người chúng ta cũng đã từng trải qua những cái tương tự và cứ nghĩ
rằng Thiên Chúa sẽ yêu chúng ta nếu chúng ta ăn trái mận khô của
mình. Tin Mừng của Chúa Giêsu: "Thiên Chúa yêu thương bạn một cách
nhưng không." Đó là lý do tại sao chúng ta cần phải xác quyết lại
Phúc Âm ở đây mỗi tuần.