Cái Giá Phải Trả Cho Cuộc Sống
Kitô hữu
chúng ta thường bị tố giác là những người bị ám ảnh với sự sống đời
sau mà lãng quên mất cuộc sống hiện tại. Nhưng Kitô giáo không phải
là một tôn giáo nghi kỵ cuộc sống cho dù là bên ngoài có vẻ đối
ngược với cách sống của một số người. Chúa Giêsu đã không đến trần
gian để cướp đi niềm vui của cuộc sống. Chúa Giêsu đến mang cho nhân
loại Tin Mừng: cuộc sống này là món quà Thiên Chúa ban cho chúng ta
bởi vì Ngài yêu thương chúng ta và lo lắng cho chúng ta! Có lẽ bởi
vì chúng ta còn chưa hiểu rõ được sứ điệp Tin Mừng mà Chúa Giêsu
mang đến cho chúng ta tại thế gian cho nên chúng ta mới lo sợ đến sự
sống đời sau. Thật ra sự sống đó đã bắt đầu ngay từ ở đời này. Sự
sống đó đến với chúng ta, và nếu chúng ta còn không biết sống ở đời
này ngay bây giờ thì việc lo sợ đến sự sống đời sau thật là vô ích.
Có một câu
truyện kể về một chàng thanh niên trẻ xích lại gần, ôm người bạn gái
và nói, "Em ơi, anh rất yêu em, anh rất cần em, anh không thể nào
sống nếu thiếu em." Người con gái nhẹ nhàng đẩy người bạn ra và bảo,
"Làm ơn đi anh Gioan, đừng nói như vậy. Đừng có làm như thiệt vậy."
Và anh Gioan liền hỏi lại, "Như thiệt vậy?" Thật ra đó là cách thức
mà nhiều người chúng ta thường nói và bày tỏ trong cuộc sống mà
trong tâm tư không có ý gì cả. Chúng ta chỉ nói chơi thôi.
Chúa Giêsu
không bao giờ chơi chữ với chúng ta như thế. Chúng ta còn nhớ câu
truyện người thanh niên giàu có đi tìm sự an ủi cho sự trống rỗng
trong tâm hồn của anh. Anh có tất cả những gì cần thiết trong cuộc
sống, thế nhưng anh vẫn cảm thấy một sự trống rỗng. Anh đã tuân giữ
Thập Giới từ khi còn bé. Đối với tiêu chuẩn của cuộc sống, anh là
người gương mẫu và lý tưởng, thế nhưng anh lại là một người xa lạ
đối với cuộc sống của chính mình. "Lạy Thầy nhân lành, con phải làm
gì để tìm kiếm được sự sống đời đời?" (Lc 18:18). Chúa Giêsu đã trả
lời với anh một cách thành thật và đứng đắn rằng anh cần phải làm
thêm một điều nữa là hãy về bán hết của cải và bố thí cho người
nghèo khổ và đến theo Ngài (Lc 18:22).
Có một câu
truyện khôi hài như vầy. Một người đàn ông nọ có một sáng kiến muốn
đi trên một sợi dây thừng bắt ngang qua Thác Niagara. Sáng kiến này
đã được nhiều người thực hành, thế nhưng người đàn ông này còn táo
bạo hơn nữa là ông định tâm sẽ vừa đi trên dây vừa đẩy một chiếc xe
cút-kít và chở một người ở trên đó. Ông đã không ngừng luyện tập đi
trên dây và đẩy chiếc xe cút-kít chở đầy đá. Một ngày nọ, có một
người đến nói với ông rằng anh rất tin tưởng ông ta có thể làm được
chuyện đó. Người đi trên dây hỏi lại, "Có phải anh rất tin tưởng tôi
có thể làm được chuyện này không?" Người kia liền trả lời, "Tôi tin
như thế!" Người đi trên dây liền bảo anh ta, "Vậy thì anh hãy lên
ngồi trên chiếc xe cút-kít này để tôi đẩy anh đi trên dây."
Đó là điều
mà Chúa Giêsu đã làm đối với những ai muốn đi theo Ngài. Ngài hỏi họ
có tin vào Ngài không, nếu có thì, "Hãy ngồi vào chiếc xe cút-kít!
Hãy chứng minh! Hãy từ bỏ những chiếc thuyền đánh cá! Hãy từ bỏ gia
đình! Hãy theo ta!" Việc này thường được gọi là vâng lời một cách
tuyệt đối mà không ngoại lệ. Đó là điều làm cho nhiều người phải
điêu đứng ngập ngừng khi phải đối diện. Cái lý do tại sao là bởi vì
chúng ta coi thường sự việc, chúng ta lơ là không nghiêm túc. Chúng
ta không hoàn toàn tín thác vào Chúa Giêsu khi Ngài nói với chúng ta
phải trả cái giá để đạt được sự viên mãn của mình.
Nếu các
bạn là những người đang đi tìm những câu trả lời cho những thắc mắc
của cuộc sống thì bạn nhớ hai điều: hãy nghiêm túc và hãy chuẩn bị
để trả cái giá mà nó đòi hỏi. Các bạn phải sẵn sàng như Thánh
Stêphanô trong thời Giáo Hội tiên khởi. Bởi vì vâng lời Chúa Kitô
một cách tuyệt đối, ngài đã phải chịu sỉ nhục và ném đá do những
người chống đối. Tại chỗ bị ném đá, thánh nhân đã quì gối và cầu
rằng, "Lạy Chúa, xin nhận lấy linh hồn con... Nói thế rồi, ông an
nghỉ" (Cv 7:59). Những lời cuối cùng này chứng tỏ rằng Thánh
Stêphanô đã nắm chắc được điều ông tin và hiểu được ý nghĩa của cuộc
sống, và ông sẽ đi đâu. Thánh Stêphanô không phải là người xa lạ với
sự sống đời sau, và cũng không phải là người xa lạ với sự sống đời
này. Thánh Stêphênô đã không do dự để trả lời lời kêu gọi của Chúa
Giêsu để bước vào chiếc xe cút-kít bởi vì thánh nhân đã quá quen với
sự việc đó nhiều lần trước khi ngài trả lời để đi theo cuộc sống làm
chứng nhân. Thánh nhân đã tin vào lời hứa của Đức Kitô rằng khi cuộc
sống này kết thúc thì phần thưởng sẽ là hân hoan và vui mừng. Nhiều
người trong chúng ta, có lẽ tất cả chúng ta, sẽ được hỏi để mà trả
cái giá dưới một hình thức nào đó.
Chúng ta
đi tham dự Thánh Lễ và chẳng có chút gì biến đổi cả. Chúng ta cần
phải làm gì để chúng ta được biến đổi. Chúng ta có tin rằng Chúa
Giêsu có thể đem tình yêu của Thiên Chúa vào trong cuộc sống của
chúng ta, canh tân cuộc sống của chúng ta! Vậy, chúng ta hãy nhảy vô
chiếc xe cút-kít, hãy đặt sự sống của chúng ta trong tay Ngài, và
hãy hoàn toàn tín thác vào Ngài.