Những Lời Trịnh Trọng Sau Hết
Vào một
buổi sáng tinh sương, các khách hàng đang ngồi ăn và xì xèo với nhau
trong một tiệm ăn sáng, thì đột nhiên một người chạy vào tiệm ăn và
hét lớn, "Mọi người hãy bỏ chạy nhanh lên, Big Jake đang vô đây!"
Khi mọi người đang quính quít lên bỏ chạy thì một gã đàn ông to lớn
đạp cửa đi vào và nói với người chủ quán, "Cho tôi một gallon cà phê."
Người chủ quán liền cấp tốc pha một gallon cà phê cho Big Jake. Sau
khi uống xong, người chủ quán hỏi tiếp, "Thưa ông, ông có muốn uống
thêm 1 gallon nữa không?" "Không cần đâu," Big Jake trả lời, "Tôi
cần phải đi bởi vì tôi nghe nói rằng Big Mike đang đến."
Bài Phúc
Âm hôm nay tả lại cái cảnh buổi tối ngày Chúa Nhật Phục Sinh thứ
nhất. Các tông đồ đang sợ hãi trốn tránh sau cánh cửa đóng kín và
khóa chặt. Họ sợ bị bắt và sẽ bị giết như chính Thầy của họ. Họ sợ
rằng họ sẽ là những người kế tiếp sẽ bị đóng đinh. Tuy thế, sự sợ
hãi của họ đã làm cho họ lầm lạc. Chúa Giêsu đã phục sinh và đang
đến với họ.
Vào chiều
ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín vì
các ông sợ người Do thái. Đức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói: "Bình
an cho anh em!... Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em...
hãy đón nhận lấy Thánh Thần" (Gn 20:19-22).
Vào ngày
Lễ Hiện Xuống hôm nay, Chúa Giêsu đến với chúng ta. Ngài đang hiện
diện ở đây và nói với mỗi người chúng ta rằng, "Bình an cho các
con... như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai các con..." Hy
vọng rằng chúng ta sẽ được giải thoát khỏi những mối bận tâm và lo
lắng và chiếm đoạt được sự bình an trong tâm hồn.
Chúa Giêsu
đến với con người và chứng tỏ quyền năng cao cả của Đấng Phục Sinh.
Ngài đã phục sinh để qua đó chúng ta được ơn bình an trong tâm hồn,
để đem đến cho chúng ta sự sung mãn, và làm cho chúng ta có thể
chiếm được sự sống hoàn hảo và hoàn toàn mãi mãi.
Tất cả mọi
người chúng ta đều đã cảm nghiệm được "Những Ánh Nắng của Thiên Chúa"
ở ngoài bờ biển, trên núi cao, hoặc là những nơi khác. Điều đáng
buồn đó là chúng ta cần những cái gì mà nó đập thẳng vào mắt của
chúng ta. Cũng như thế, sự Phục Sinh của Chúa Kitô hiện diện ở khắp
mọi nơi ở tạo vật, ở mọi người mà chúng ta gặp ở ngoài đường phố.
Tất cả mọi sự chung quanh chúng ta đều được trang trí bằng sự hiện
diện của sự thần linh của Thiên Chúa. Đó là điều mà Tân Uớc vẫn nói
với chúng ta. Tuy nhiên đó chỉ là một sự bắt đầu.
Chuyện đã
xảy ra cho các Kitô hữu thời sơ khai đó là Thiên Chúa đã đến và ngự
giữa họ, và họ cảm nghiệm được sự hiện diện của Chúa bằng một cách
mới mẻ, mạnh mẽ, trào tràn, và đầy đủ, mà họ không thể nào giữ nổi
trong mình. Họ phải đi để chia sẻ về Tin Mừng này.
Điều mà họ
nhận thức được từ trong nội tâm của họ đó là sự yêu thương của Chúa
Cha hiện diện ở trong Người Con của Ngài, Người Con đã đang hiện
diện ở giữa họ như là một mẫu gương tuyệt hảo cho sự sống của mọi
người.
Rất nhiều
người nhìn thấy Chúa Giêsu, nhưng có bao nhiêu người nhận ra Ngài?
Rất nhiều người nhìn thấy bóng của Ngài, dân của Ngài, và lời giáo
huấn của Ngài, thế nhưng đếm ngón tay có được bao nhiêu người nhận
ra Ngài? Chỉ có một số rất ít người đã nhìn thẳng vào Ngài và nói
với Ngài, "Con tin rằng Ngài là Con Thiên Chúa... Ngài là nguyên
nhân của sự vui mừng... Con vui mừng khi có sự hiện diện của Ngài ở
giữa con."
Trong cuốn
sách trích lại những lời quí hóa cuối cùng của các vĩ nhân có ghi
lại những lời của những người sau đây.
Tổng Thống
Franklin D. Roosevelt đã trối, "Tôi thấy nhức đầu quá."
Tác giả
của tờ báo Washington Irving đã nói, "Thôi, tôi phải xếp gối để
chuẩn bị cho một buổi tối mệt mỏi! Khi nào thì việc này mới kết thúc!"
Nhạc sĩ
Beethoven đã nói, "Các bạn hãy vỗ tay, màn kịch đã chấm dứt!"
Thánh
Gioan Tông Đồ đã ghi lại lời cuối cùng của Chúa Giêsu, "Như Chúa Cha
đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em."
Trong khi
chúng ta ra đi như lời Chúa Giêsu đã truyền dạy, chúng ta đừng ngại
làm với bàn tay lấm lét. Nếu những người láng giềng hoặc cộng đoàn
cần đến sự giúp đỡ, chúng ta hãy mau mắn đáp lại. Đừng để cho sự ích
kỷ trà trộn vào trong tâm hồn chúng ta. Nếu một người nào đó đang
cần sự tha thứ, chúng ta đừng để cho lòng thù hận che đậy sự công
chính của mình. Nếu một anh chị em đang cần giảm đi sự cô đơn, chúng
ta đừng để cho mình bị bám chặt vào cái tính thờ ơ lãnh đạm.
Thế giới
của chúng ta đang sống tràn đầy những đau khổ. Nhiệm vụ của chúng ta
đó là làm những gì mình có thể để giảm bớt đi những khổ đau đó.
Nhiệm vụ của chúng ta là làm cho người khác được hạnh phúc để chúng
ta cũng sẽ được hưởng sự hạnh phúc. Thiên Chúa sẽ rất hài lòng với
chúng ta bởi vì chúng ta làm theo lệnh Ngài truyền.