Bánh Cho Người Đói Ăn
Một bà cụ
già nọ tên là Mill sống tại một căn hộ. Mỗi tối bà thường vẫn dâng
lời nguyện to tiếng, và những lời nguyện của bà đều được một người
đàn ông vô thần ở căn hộ bên cạnh nghe thấy. Không biết vì lý do gì
đó, mà mấy tháng liền bà Mill đã không nhận được một đồng tiền già
nào của chính phủ. Vì thế, không những bà đã không có tiền để trả
tiền nhà, mà cũng chả còn tiền để mua đồ ăn. Đến một hôm, khi bà chỉ
còn có một miếng bánh mì, bà đã dâng lời nguyện to tiếng như mọi khi
trước khi ăn, "Lạy Chúa, xin cho con lương thực vào ngày mai. Cho dù
là chỉ có một ít bánh mì." Người đàn ông ở hộ bên cạnh nghe thấy thì
mỉm cười và xách một bao bánh mì đem tới trước cửa nhà bà già kia.
Sau đó ông ta bấm chuông và bỏ trốn. Bà mở cửa ra và thấy bao bánh
mì thì hết sức vui mừng và to tiếng dâng lời tạ ơn Chúa, "Lạy Chúa,
con tạ ơn Ngài. Con biết Ngài không bao giờ từ chối lời nguyện của
con." Người đàn ông vô thần kia nghe thấy vậy thì cười mỉa. Ông đi
qua căn phòng của bà Mill và bảo với bà ấy rằng túi bánh mì bà đang
cầm trong tay là của ông ấy bố thí cho chứ đâu có phải Chúa. Bà Mill
liền trả lời, "Chúc tụng Thiên Chúa! Ngài vẫn cứu giúp con trong
những lúc cùng quẫn cho dù là Ngài có phải dùng đến một thằng quỉ để
nhậm lời con."
Trong bài
Phúc Âm hôm nay, sau khi Chúa Giêsu đã giảng dạy cho dân chúng, các
môn đệ đã nói với Ngài, "Xin Thầy giải tán dân chúng, để họ đi vào
trong các làng mạc và trại quanh đây mà trú ngụ và kiếm thức ăn, vì
chúng ta đang ở nơi hoang địa" (Lk 9:12). Chúa Giêsu trả lời, "Các
con hãy cho họ ăn đi." Các môn đệ bối rối đáp lại, "Chúng con chỉ có
năm chiếc bánh và hai con cá..." Tuy nhiên, Chúa Giêsu đã nói với
các môn đệ hãy chia dân chúng ra từng nhóm 50 người và cho họ ngồi
xuống. Sau đó Ngài đã cầm lấy bánh và cá, tạ ơn, trao cho các môn đệ
đem đi phân phát cho mọi người. Tất cả đều ăn uống no nê, và còn dư
thừa nữa.
Câu truyện
này trong cuộc đời của Chúa Giêsu là một biến cố rất quan trọng đối
với dân chúng thời đó. Đây là một câu truyện mà cả bốn thánh ký đều
nhắc tới. Hơn nữa, có thánh ký còn kể đến hai lần cho dù là có chút
thay đổi. Một cách minh nhiên, các Kitô hữu thời sơ khai đã nhận
thấy câu truyện này thật là ích lợi mà họ muốn rằng những thế hệ sau
này cũng phải biết đến.
Các thánh
ký Phúc Âm đã lập đi lập lại cho chúng ta rằng Thiên Chúa, Đấng Tạo
Dựng, yêu thương chúng ta vô cùng, và Ngài đã nuôi dưỡng chúng ta ở
chính trung tâm điểm của chúng ta bằng sự hiện diện của Ngài. Thiên
Chúa ở với chúng ta và chung quanh chúng ta. Khi chúng ta nhận ra
điều này, thì chúng ta sẽ kết hợp với Thiên Chúa, và chúng ta được
nuôi dưỡng. Thiên Chúa có nhiều cách nuôi dưỡng chúng ta, một cách
đặc biệt và cao cả nhất đó là qua sự hiện diện của Chúa Giêsu Kitô.
Nếu chúng ta được nuôi dưỡng bằng Bánh Hằng Sống, nếu chúng ta chìm
đắm con người của mình trong Chúa Kitô, thì không còn cách nào tốt
hơn.
Tất cả
những điều này đều đã được nói rõ với chúng ta trong Phúc Âm Thánh
Gioan. Sau khi kể về câu chuyện Chúa Giêsu làm phép lạ hóa bánh ra
nhiều để nuôi dưỡng cả hàng ngàn người, Thánh Gioan kể tiếp đoạn
Chúa Giêsu đối diện với đám đông của hôm qua. Chúa Giêsu nói với họ,
"Thật, tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các
ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê. Các ông
hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để
có lương thực trường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực
Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính Con Người là Đấng Thiên
Chúa Cha đã ghi dấu xác nhận. Thật Ta bảo thật các ông, không phải
ông Maisen đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi
cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, vì bánh Thiên Chúa ban
là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian" (Ga
6:26-27, 32-33).
Dân chúng
đã sung sướng đáp lại, "Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ
bánh ấy." Chúa Giêsu đáp, "Chính Ta là bánh trường sinh. Ai đến với
Ta, không hề phải đói; ai tin vào Ta, chẳng khát bao giờ!" (Ga
6:35). Một lần nữa, khi các bạn đồng hóa với Chúa Kitô, khi các bạn
để cho Chúa Kitô đi vào trong cuộc sống của các bạn, khi các bạn ở
trong Chúa Kitô và đón nhận Chúa Kitô trong tận đáy tâm hồn của mình,
các bạn được nuôi dưỡng cách tuyệt diệu bằng chính lương thực trường
sinh đời đời.
Mỗi một cá
nhân chúng ta đều có những chuyện phải thi hành trong ngày hôm nay.
Chẳng hạn như đọc báo chí, xem thể thao, đi đây đó, thăm bạn bè,
chuẩn bị những cái cho tuần này, bài vở cần phải làm cho xong để nộp.
Tuy nhiên, trong những bận rộn như thế, nếu chúng ta không biết để
dành thời giờ để nuôi dưỡng bằng Bánh Hằng Sống, thì cuộc đời của
chúng ta sẽ gặp những nỗi u buồn thất bại.
Đa số
chúng ta đã ý thức được chuyện này trong mỗi lúc chúng ta gặp những
nỗi gian truân. Khi các bạn đi gặp bác sĩ vì biết mình mắc một chứng
bệnh nặng hoặc là một người thân yêu bị bệnh, lúc đó chúng ta mới
biết chạy đến để ăn bánh hằng sống. Hoặc buổi sáng khi thức dậy, bạn
cảm thấy bị đè nặng bởi những gánh nặng của cuộc sống mà bạn không
biết xoay sở thế nào, thì lúc đó bạn mới biết chạy đến với nguồn
mạch sự yên ủi. Tuy nhiên, đó là một điều không may khi các bạn chỉ
biết chạy đến với Chúa trong những lúc khó khăn, thay vì bạn phải
chạy đến mỗi ngày. Tôi luôn tin rằng những ai không năng rước lễ thì
thường hay cảm thấy không bình an, và thay vào đó là những nỗi lo
không dứt, và bị những nỗi lo sợ hoành hành. Các bạn phải đon đả
chạy ngược xuôi để lo cho gia đình, tuy nhiên trong tâm hồn của bạn
chỉ là sự trống rỗng, sự trống rỗng mà chỉ có Chúa Kitô mới có thể
lấp đầy được.
Trong hoàn
cảnh cá nhân của mỗi người, tất cả đều có những cái cần thiết, tinh
thần hoặc vật chất. Thiên Chúa lúc nào cũng sẵn sàng để giúp đỡ
chúng ta. Hãy chúc tụng Chúa bởi vì Ngài lúc nào cũng sẵn sàng để
dùng những phương thế tuyệt diệu đáp lời nguyện của chúng ta.