Những Bàn Tay Kitô Giáo
Có một câu
truyện cổ tích kể về một tên cướp khét tiếng tại vùng Viễn Đông bị
trọng thương và được chở đến một nhà thương của các nhà truyền giáo.
Sau một vài tuần tịnh dưỡng và được săn sóc đầy đủ, tên cướp đã được
phục hồi hoàn toàn. Tên cướp rất biết ơn các nhà truyền giáo và tự
hứa là sẽ không bao giờ ăn cướp của bất cứ Kitô hữu nào. Lời hứa của
tên cướp đã được đồn ra và hễ ai gặp tên cướp ấy đều thú rằng, "Tôi
là Kitô hữu." Như thế, tên cướp đã gặp vấn đề và hắn thắc mắc làm
sao biết được ai là Kitô hữu và ai không phải là Kitô hữu. Hắn đã
trở lại nhà thương và hỏi các nhà truyền giáo. Các nhà truyền giáo
đã nói với hắn rằng nếu ai là Kitô hữu thì tất nhiên phải biết Kinh
Lạy Cha và 10 Giới Răn. Từ hôm đó, ai tự xưng với hắn là Kitô hữu
thì đều phải đọc Kinh Lạy Cha và Thập Giới.
Nếu mọi
người đang hiện diện nơi đây được hỏi để chứng minh đức tin của mình
bằng Kinh Lạy Cha và Thập Giới, tôi không biết có bao nhiêu người sẽ
thi đậu, tuy nhiên tôi cho rằng đó không hẳn là bài thi của đức tin.
Bạn có thể
đọc Kinh Lạy Cha, Thập Giới, và Kinh Tin Kính, và những bài Thánh
Vịnh, thậm chí cả Tám Mối Phúc Thật. Tuy nhiên, tất cả những lời
kinh này không đủ để trả lời cho câu hỏi, "Bạn có phải là Kitô hữu
không?" Nói như vậy có nghĩa là "Bạn có biết khuôn đúc hóa chính
mình theo cuộc sống của Chúa Kitô không? Bạn có cố gắng để sống đời
Kitô hữu không? Bạn có trở nên một với Thiên Chúa trong Chúa Giêsu
hay bạn là người xa lạ đối với Thiên Chúa?
Qua bài
Phúc Âm hôm nay, Thánh Luca kể lại cho chúng ta về cuộc cấm phòng
của Chúa Giêsu trong hoang địa và bị cám dỗ do ma quỉ, Ngài "được
quyền năng Thần Khí thúc đẩy, Đức Giêsu trở về miền Galilê, và tiếng
tăm Người đồn ra khắp vùng lân cận. Người giảng dạy trong các hội
đường, và được mọi người tôn vinh" (Lc 4:14-15). Chúa Giêsu bắt đầu
thu hút dân chúng đến với Ngài để nghe giảng dạy. Sứ mệnh công khai
của Chúa Giêsu được bắt đầu bằng một cách tốt đẹp. "Rồi Đức Giêsu
đến Nagiarét", Thánh Luca tiếp, "là nơi Người sinh trưởng. Người vào
hội đường như Người vẫn quen làm trong ngày Sabát" (Lc 4:16). Ngài
đứng trước dân chúng và đọc một đoạn sách trong sách Isaiah: "Thần
Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan
báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị
giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả
lại tự do cho người bị áp bức, công bố một năm hồng ân của Chúa" (Lc
4:18).
Tất cả
những con mắt trong hội đường đều tập trung vào Chúa Giêsu, như
Thánh Luca đã kể lại. Thêm một lần nữa, Chúa Giêsu lại gây thêm một
ấn tượng mạnh mẽ trên dân chúng. Sau đó Ngài bắt đầu nói với dân
chúng, "Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quí vị vừa nghe." Nói
một cách khác, "Đoạn văn vừa rồi trích từ trong sách Isia thật ra là
nói về tôi. Thần Khí Chúa ngự trên tôi, và tôi là người được xức dầu
để rao giảng cho người nghèo khổ, mùa lòa, và trả tự do cho người bị
áp bức. Đi xa hơn một chút nữa trong bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta
thấy rằng "mọi người đều tán thành và thán phục những lời hay ý đẹp
thốt ra từ miệng Người" (Lc 4:19). Nhưng những người vừa mới khen
Chúa Giêsu họ đã trở thành một đám côn đồ muốn giết chết Ngài.
Thánh
Phaolô đã nhắn nhủ chúng ta rằng chúng ta phải có thái độ giống như
của Chúa Kitô. Nói một cách khác, hiểu biết Chúa Kitô đem Tin Mừng
về tình yêu của Thiên Chúa đến và giải thoát cho nhân loại vẫn chưa
đủ. Chúng ta còn phải biết đem Tin Mừng đó thấm nhập vào con người
của mình và để cho nó sinh hoa kết quả. Qua đó, chúng ta biết cử xử
làm sao với chính mình và với người khác giống như Chúa Kitô.
Thái độ
này được diễn tả cách sống động qua một câu truyện nhỏ "Bàn
Tay" của tác giả Sylvia
Sunderlin.
Vào ngày
mừng sinh nhật thứ 100 của người bố chồng, tôi quì bên bố và nắm lấy
bàn tay nhợt nhạt và yếu ớt của ông. Bố chồng tôi nghiêng mình về
phía tai tôi và nói nhẹ, "Con có một đôi bàn tay tuyệt vời." Những
lời khen đó xem như là quá đáng. Tôi vẫn thường cảm thấy xấu hổ với
bàn tay của tôi bởi vì nó xấu quá. Các khớp đốt ngón tay thì không
còn xinh xắn, ngón tay cái thì bị cong sang một bên, còn ngón trỏ
thì bị một cái lồi lên nữa. Nghe bố chồng tôi khen như vậy, tôi thật
cảm động và chỉ còn biết thì thào, "Cám ơn bố!"
Những giây
phút đó còn vang vọng trong tôi. Thỉnh thoảng, tôi nhìn bàn tay mình,
và suy nghĩ rằng bố chồng mình thật hiền lành. Nhưng có lẽ ông đã
nói sai... Tuy nhiên, dần dần, tôi bắt đầu quan sát bàn tay của tôi
kỹ lưỡng hơn. Tôi bắt đầu khám phá ra những việc nó đang làm.
Nó đang
cầm cây bút chì và kim chỉ, cái chổi và cái xẻng, cuốn sách và cây
vợt tenis. Trộn bột pha bánh và đốt lên những ngọn nến sinh nhật.
Các ngón tay ấn lên ấn xuống trên phím đàn dương cầm và bàn chữ, sử
dụng cây cọ để vẽ và chiếc bàn ủi. Bàn tay này đã dùng để chải tóc
cho con cái, gạt đi những dòng nước mắt, băng bó vết thương, và vỗ
vễ những ai sầu khổ...
Rồi một
ngày nọ, tôi nhìn bày tay của tôi và nhận ra chúng thật đẹp đẽ. Bố
chồng tôi đã giúp cho tôi nhìn ra cái đẹp mà Thiên Chúa đã muốn tôi
phải nhìn: các món quà quí giá từ Ngài, đã được ban cho tôi để phục
vụ!
Thái độ
của các bạn phải là thái độ của Chúa Kitô để người khác có thể nhìn
thấy bàn tay của các bạn đẹp đẽ, là những bàn tay Kitô giáo, được
ban tặng để phục vụ.