Người Tốt Thì Khó Tìm
Chúng ta
đã nghe câu đố: "Con gì buổi sáng thì đi bằng bốn chân, buổi trưa
bằng hai chân, và buổi chiều bằng ba chân?" Có người giải thích rằng
đó là con người. Khi còn bé, con người đi bằng cả hai tay và hai
chân. Đến khi trưởng thành thì con người đi bằng hai chân, tuy nhiên,
đến tuổi già thì con người đi bằng ba chân bởi vì đó là cây gậy.
Điều thú vị ở trong câu truyện này đó chính là thế hệ của chúng ta
đang sống đây cũng phải đương đầu với câu hỏi liên quan đến con
người: "Tôi là ai và con người là gì?" Trừ phi chúng ta trả lời được
câu hỏi này, nếu không thì cuộc sống của chúng ta sẽ dần dần chấm
dứt một cách vô ích. "Tôi là ai?" là một câu hỏi thúc bách trong
thời đại chúng ta. Herman Hesse, một tác giả người Thụy Sĩ mà nhiều
bạn trẻ rất thích, đã nói rằng "Who I Am?" là một câu hỏi rất quan
trọng bởi vì nó là cốt lõi và nền tảng của tất cả những câu hỏi khác,
cách xử sự của chúng ta với chính chúng ta, sự giao tế với những
người khác, và sự tiếp xúc với thế giới của chúng ta. Đúng thế, một
trong những vấn đề mà chúng ta đã phải đương đầu, ở trong xã hội thế
giới này, những người không biết họ là ai đang chạy vòng quanh thế
giới để nói với chúng ta trở nên những con người như thế nào. Và như
thế sự lộn xộn càng thêm lộn xộn. Chúng ta sẽ không tiến lên được
một chút nào hết cho tới khi chúng ta trả lời câu hỏi này.
Thiên Chúa
nhân từ, người đã dựng nên chúng ta, đã cho chúng ta câu trả lời cho
câu hỏi "Tôi là ai?" Ngài đã không trả lời chúng ta cách trừu tượng
và chúng ta nên tạ ơn Ngài về điều này. Thường thường những câu hỏi
này được đặt ra và chúng ta bị điên đảo với những câu trả lời trừu
tượng. Platô, một triết gia nổi tiếng, định nghĩa con người là con
vật hai chân và ít lông lá. Diogenes ngay sau đó đã bắt một con gà,
nhổ hết lông của nó và giơ lên cho Platô coi và nói, "Này triết gia,
đây là con người!" Đây là chuyện xảy ra khi chúng ta dùng triết lý
để định nghĩa tôn giáo một cách chung chung. Thiên Chúa đã làm một
cách khác. Các bạn hãy suy nghĩ một phút, hãy suy nghĩ xem coi nếu
chúng ta nhìn thấy một tấm gương tốt của một người thì điều đó có
nghĩa là gì. Không phải là nguyên lý hoặc chung chung, nhưng là điều
mà khoa học thường nói rất nhiều ngày nay: một thần tượng, một mẫu
người tốt. Tuy nhiên người tốt thì thật là khó tìm!
"Anh em
hãy có những tâm tình như chính Đức Kitô Giêsu" (Pl 2:5), chính là
điều mà Thánh Phaolô đã viết. Tất cả khoa thần học đều dựa trên câu
nói này. "Hãy lấy Chúa Kitô làm biểu tượng." Chúng ta vẫn thường
nghe câu nói này trong cuộc sống của mình. Hết nhà giảng thuyết này
đến nhà giảng thuyết khác cũng đều lập đi lập lại câu nói này, "Hãy
lấy Chúa Kitô là khuôn mẫu cho cuộc sống." Thế nhưng vấn đề mà nhiều
người chúng ta gặp đó là chúng ta chỉ nghe và biết câu nói này một
cách hời hợt bên ngoài mà không biết đem vào thực hành trong cuộc
sống để thân thể, tinh thần, lý trí của chúng ta trở nên giống Chúa
Kitô. Đây là điều mà Thánh Phaolô đề cập đến. Ngài van nài chúng ta
hãy hiểu điều vĩ đại mà Thiên Chúa đang làm cho chúng ta; hãy hiểu
Thiên Chúa đang chỉ cho chúng ta một Thần Tượng, một Con Người tốt,
Ngài sẽ nói cho chúng ta cách làm người.
Nếu Chúa
Kitô là thần tượng, thì chúng ta cần phải hiểu biết Ngài. Tuy nhiên,
đó là chỗ mà chúng ta sẽ phải đương đầu với nhiều khó khăn. Có rất
nhiều người mang danh là Kitô hữu, đi nhà thờ đều đặn, nhưng không
biết một tí chút gì về đời sống và sứ mạng của Chúa Kitô. Đó thật là
một điều phi lý khi chúng ta gọi mình là Kitô hữu, mà chúng ta không
biết Chúa Giêsu Kitô. Một cách ngẫu nhiên, đó là điều mà nhiều người
trên thế giới đang nói với chúng ta. Có lẽ đang có những điều xảy ra
trong giây phút chúng ta tụ họp nơi đây, tuy nhiên có thể có một
điều gì đó đặc biệt sẽ xảy ra. Chúng ta nên dành thêm thời giờ để
học hiểu về Chúa Giêsu. Chúng ta nên quyết định, ngay bây giờ, sẽ
tìm giờ để đọc Thánh Kinh theo chiều sâu của nó. Chúng ta sẽ được
biến đổi thành người tốt như Chúa Giêsu.
Trong câu
truyện "Cry the Beloved Country" của tác giả Alan Paton, một người
thanh niên trẻ được sinh ra khi cả hai bố mẹ anh đã đứng tuổi. Khi
lớn lên, anh đã bỏ nhà và đi đến thành phố để kiếm sống. Anh đã
không có liên lạc gì với gia đình cả. Sau cùng, người cha già đã
quyết định vào thành phố để thăm người con. Bởi vì ông không quen
thành thị, nên ông đã gặp nhiều vất vả không biết phải bắt đầu từ
con đường nào để tìm con ông. Sau đó, ông bắt gặp được một vị mục sư
và được vị này giúp đỡ để đi tìm con của ông. Khi sự việc được tiến
triển tốt đẹp, người cha già đã cố gắng để tìm những lời lẽ đẹp đẽ
để cám ơn vị ân nhân của mình, nhưng ông không biết phải nói làm sao,
chỉ biết nói câu, "Mục sư là một người tốt!" Vị mục sư trả lời, "Tôi
không phải là một người tốt. Tôi là một kẻ tội lỗi và ích kỷ. Thế
nhưng nhờ Chúa Giêsu đã đặt tay Ngài trên tôi, chỉ có vậy thôi."
Một người
tốt thì thật là khó tìm, nhưng Thiên Chúa đã ban cho chúng ta một
người rất tốt, đó chính là Con Một Ngài, Đức Giêsu để chúng ta có
thể noi theo mà không sợ bị lừa dối.