Người Ấy Biết Đứng Lên
Theodore
Roosevelt đã từng nói, "Người đáng được chú ý không phải người biết
nhận xét hoặc người biết ý kiến cho người khác con đường tốt, nhưng
là người ở trong cuộc. Người phải chịu xây sát với nước mắt và mồ
hôi, dũng cảm đấu tranh, lầm lỗi và gặp những trắc trở, biết hăng
hái nhiệt tình, mạnh mẽ tin tưởng vào sự thành công của công việc
nhưng lại bị thất bại. Như thế, chỗ đứng của họ không chung với
những tâm hồn cô đơn và nhút nhát, nhưng với những tâm hồn biết cảm
nghiệm được thất bại và chiến thắng."
Không biết
trong đầu của Roosevelt đã có ai là thần tượng hay không, nhưng thật
ra điều đó miêu tả một ngư phủ được Chúa Giêsu kêu gọi theo Ngài để
cộng tác vào việc rao giảng Nước Thiên Chúa: Thánh Phêrô, một con
người thuộc giới lao động. Đây là một người ở "trong trận chiến, xây
sát bằng nước mắt và mồ hôi, dũng cảm chiến đấu, lầm lỗi và luôn gặp
những trắc trở, hăng hái nhiệt tình, mạnh mẽ tin tưởng vào sự thành
công của công việc nhưng lại bị thất bại." Hơn hết, đây là một người
biết thế nào là "thất bại" và "chiến thắng."
Thánh
Phêrô là một người đã từng ngã đi ngã lại. Ngài đã từng phải cảm
nghiệm hết cái thất bại này đến thất bại nọ. Thí dụ, một lần Chúa
Giêsu đã hỏi các môn đệ Ngài về câu hỏi người ta nói Chúa Giêsu là
ai? Sau cùng, Ngài đã hỏi chính các môn đệ Ngài nghĩ Ngài là ai?
Thánh Phêrô đã nhanh nhẩu đáp ngay, "Ngài là Con Thiên Chúa hằng
sống." Câu trả lời này của Thánh Phêrô đã làm cho Chúa Giêsu hài
lòng về ông. "...Anh thật là có phúc, vì không phải phàm nhân mạc
khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời" (Mt
16:15 & 17). Sau đó, Chúa Giêsu đã dùng cơ hội này để diễn tả sứ
mệnh của Đấng Cứu Thế. Sứ mệnh đó chính là phải chịu đau khổ và chịu
chết. Chính ngay sau khi nghe điều đó, Thánh Phêrô đã vấp ngã. Ông
đã nói với Chúa Giêsu rằng, "Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp
phải chuyện ấy!" Và Chúa Giêsu đã quay lại bảo ông, "Satan, lui lại
đàng sau Thầy!" (Mt 16: 22-23).
Khoảng một
thời gian sau đó, trên núi biến hình, Thiên Chúa đã ban cho Thánh
Phêrô thêm một món quà đặc biệt nữa: đó là được nhìn thấy Maisen và
'lia đàm đạo với Chúa Giêsu. Câu truyện đó là để chứng thực về điều
mà Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ Ngài về sứ mệnh của Đấng Cứu Thế.
Lúc đó Thánh Phêrô đã phản ứng ra sao? Ông đã nói với Chúa Giêsu
rằng họ có thể ở trên núi và xây nhà dựng cửa.
Một thời
gian sau lần đó nữa, Thánh Phêrô đang ở trên thuyền với các môn đệ
khác. Họ nhìn thấy Chúa Giêsu đi trên nước đến với họ. Chúa Giêsu đã
kêu Thánh Phêrô đến với Ngài. Thánh Phêrô đã ra khỏi thuyền và khi
ông rời mắt khỏi Chúa Giêsu thì một tí nữa là ông bị chết chìm.
Trong
những giờ phút cuối cùng trước giờ tử nạn của Chúa Giêsu tại nhà
Tiệc ly, chính là giây phút cực kỳ khó hiểu đối với Thánh Phêrô khi
ông nhìn thấy Thầy mình rửa chân cho các môn đệ. Một việc làm của
các đầy tớ. Không hiểu được ý nghĩa của việc làm đó, Thánh Phêrô đã
lên tiếng, "Thầy mà rửa chân cho con, không đời nào con chịu đâu!"
Tuy nhiên, khi ông hiểu được việc làm của Chúa Giêsu thì chính ông
lại còn muốn Chúa Giêsu không những rửa chân của ông mà còn cả mình
ông nữa (Gn 13:8-9).
Chúa Giêsu
đã muốn Thánh Phêrô ở với Ngài trong vườn Ghétsimani với Ngài, thế
nhưng ông đã ngủ.
Chúa Giêsu
đã dạy dỗ về lòng tha thứ và không được dùng bạo động. Thế nên trong
khi bị quân dữ bao vây, chính Thánh Phêrô đã cầm kiếm và vung văng
để một tên lính phải bị chém đứt tai. Một lần nữa, Thánh Phêrô đã
hành động như là ông chưa nắm được ý nghĩa đích thực của những lời
giảng dạy của Chúa Giêsu.
Sau cùng,
cái giờ phút tệ bạc nhất đó là chính Thánh Phêrô đã mạnh dạn thề
thốt cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thì ông cũng sẽ không bỏ Chúa
Giêsu. Thế nhưng, trong sân Philatô, ông đã sợ hãi mà chối Chúa đến
ba lần, không phải với những người có chức quyền gì, mà là những đứa
đầy tớ thấp hèn (Mt 26:35, 70, 72, 74).
Chúa Giêsu
đã gọi Thánh Phêrô là đá. Tuy nhiên đó là một viên đá cứ rơi lên rớt
xuống. Hết lần này đến lần khác, ngài đã phải cúi mặt xuống ăn năn.
Đó là một con người đã phạm hết lỗi lầm này đến lỗi lầm khác, thế
nhưng sau cùng đã trở nên Tông Đồ Cả., Trong cuộc bách hại bởi quân
Rôma, Thánh Phêrô chính là người đã liên kết và gìn giữ Hội Thánh.
Đó là thời gian mà Giáo Hội tiên khởi đã bị giết chết cả hàng ngàn
người. Trong ngày Lễ Hiện Xuống, chính Thánh Phêrô đã đứng ra và
giảng dạy. Sau khi Chúa Giêsu không còn hiện hữu một cách thể lý nữa,
nhưng những người tàn tật và mù lòa vẫn còn tiến đến, và chính Thánh
Phêrô đã chữa cho họ được khỏi.
Tin mừng
của Phúc Âm là ơn thánh vẫn hằng luôn ban xuống cho chúng ta. Ơn
thánh của Chúa hằng luôn hiện hữu ở giữa chúng ta, ở đây, ngày hôm
nay trong buổi tụ họp này. Tuy nhiên, câu hỏi được đặt ra là, "Làm
sao chúng ta thể hiện công việc ấy ngay? Làm sao nó có thể trở thành
một cái gì đó hơn là một ý tưởng suông?" Ở tại chỗ này, tài liệu
Thánh Phêrô để lại có thể giúp ích cho chúng ta rất nhiều. Chúng ta
có thể thấy được Thánh Phêrô đã làm cho sự hiện diện của Thiên Chúa
gần gũi là một tiến trình lớn lên của cuộc sống chúng ta. Chúng ta
có thể nhìn thấy trong Thánh Phêrô một tiến trình lớn lên kèm theo
sự chỗi dậy của những lần ngã qụy; biết chỗi dậy sau những lần bị
thất bại; Simon Phêrô có lòng nhiệt thành. Ông có lòng đạo đức cao
siêu. Khi thánh nhân bị ngã, thì ngài luôn biết chỗi dậy.
Nếu bạn
chỉ biết ngồi ở trong căn phòng của mình và đóng cửa lại, thì những
tài năng của bạn sẽ bị chôn vùi và không được phát triển. Nếu vậy,
thì bạn gìn giữ chính bạn để làm cái gì? Bây giờ chính là lúc chúng
ta sống. Đây chính là lúc mà Thiên Chúa đang hiện diện bên bạn, và
Ngài uốn nắn bạn để trở thành người môn đệ tốt đẹp. Chúng ta không
cần phải lo ngại sẽ bị thất bại. Những người mà cố gắng để làm những
việc có giá trị, và rồi bị thất bại thì chắc chắn được hưởng niềm
vui lớn lao hơn là những người không cố gắng để làm bất cứ chuyện gì
cả.
Cũng
như Thánh Phêrô, chúng ta phải có một tiến trình lớn lên kèm theo sự
đứng lên sau những lần ngã quỵ; biết chỗi dậy sau những lần bị thất
bại.