Phúc Cho Người Nghèo Khó
Một bé gái đi học ngày đầu tiên. Khi nó trở về nhà và
bố nó hỏi rằng, "Hôm nay con học được những gì?" Đứa bé trả lời,
"Con làm những gì mà những đứa khác làm." "Thế con làm cái gì?" bố
nó hỏi lại. "Thì chúng nó khóc nhè, khóc nhiều lắm!" Tôi cho rằng
nếu chúng ta làm những gì mà nhiều người khác làm, thì chúng ta sẽ
là những con người đang khóc. Chúng ta thường thấy rằng những gì
đang xảy ra trên thế giới và trong cuộc sống cá nhân của mỗi người
đi ngược lại với những gì Thiên Chúa đã thể hiện nơi Chúa Giêsu.
Chúng ta phải là đoàn người của niềm vui và hy vọng. Đó là một điều
vĩ đại mà chúng ta cần phải tụ tập và lắng nghe lời Chúa lập đi lập
lại để giúp chúng ta có thể đứng vững sau những công việc vất vả đã
lôi chúng ta xuống. Đây là chân lý của Phúc Âm: Thiên Chúa yêu
thương chúng ta vô vàn.
Tuy nhiên đó chỉ mới có một nửa của câu truyện vĩ đại.
Giây phút mà các bạn nghe Tin Mừng, lắng nghe với tất cả tâm tình,
các bạn sẽ tự hỏi mình, "Tôi cần phải làm gì để đáp lại lời mời gọi
đó? Tôi có thể làm gì để thực hiện những điều đó trong cuộc sống của
tôi? Làm sao để cho những lời đó trở thành của tôi?"
Bài Giảng Trên Núi, từ đầu cho đến cuối, là những lời
chỉ dẫn. Chính Chúa Giêsu đã cho rằng các bạn đã nghe Tin Mừng của
Ngài và các bạn muốn đáp lại. Bài giảng trên núi bắt đầu bằng những
mối phúc, "Phúc cho ai..." Chữ Phúc tiếng Anh là "Blessed", có nghĩa
là "đầy đủ", "hoàn hảo", "trọn vẹn." Một người mà được chúc phúc thì
có nghĩa là cuộc sống của họ bình an hạnh phúc. Đó chính là điều mà
Chúa Giêsu muốn đề cập đến trong các mối phúc. Thật là tốt lành khi
bạn được chúc phúc. Bạn sẽ trọn vẹn và đầy đủ biết bao nếu bạn đáp
lại những điều mà Ngài dạy dỗ chúng ta.
Đọc các mối phúc trong Bài Giảng Trên Núi thì giống
như là chúng ta mở một thùng quà có nhiều cái ngạc nhiên. Cái ngạc
nhiên đầu tiên chính là khi Chúa Giêsu nói rằng phúc cho ai có tâm
hồn nghèo khó. Khi đề cập đến sự khó nghèo thì đó là một vấn đề, bởi
vì chúng ta thường làm tất cả những gì có thể để tránh nghèo khó.
Chúng ta không ai muốn nghèo cả. Như một người đã từng nói, "Suốt
cuộc đời của tôi, nghèo có, giàu có, nhưng tôi nói thiệt, giàu thì
tốt hơn." Ở trong tận thâm sâu chúng ta vẫn thường nghĩ như vậy. Vấn
đề được đặt cho chúng ta đó là trong tiếng Hy lạp, tiếng mà Chúa
Giêsu đã dùng để diễn tả sự khó nghèo không phải là chữ nói đến sự
thiếu thốn, nhưng mà có nghĩa là nghèo cùng cực. Và chúng ta phải
đương đầu với một vấn đề. Bài giảng trên núi bắt đầu bằng cái mối
phúc khó nghèo. Khi chúng ta so sánh bản văn của Thánh Luca hôm nay
với bản văn của Thánh Matthêu, thì vấn đề khó nghèo được rõ nghĩa
hơn. Chúa Giêsu có ý muốn nói với chúng ta rằng khi dùng của cải,
chúng ta không được cậy dựa vào chúng, nhưng phải biết rằng chúng từ
Thiên Chúa mà đến. Và "Phúc cho ai" nhận biết rằng họ thật khó nghèo
khi họ không có Chúa ở trong lòng; khi họ nhận ra sự trống vắng
trong nội tâm và biết cậy trông vào Chúa.
Có lẽ nhiều lần chúng ta đã nghe những lời nói trên,
thế nhưng đã có bao lần chúng ta để ý và đem ra thực hành trong cuộc
sống. Đó là một sự mẫu thuẫn nếu chúng ta bắt đầu suy nghĩ về nó.
Chúng ta những người biết hãnh diện về cái ý tưởng 'tự mình làm nên
mình' và 'tự lập'. Khi Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng chúng ta cần
phải khó nghèo, sự thất vọng và sự trống vắng trong con người của
chúng ta nói với chúng ta rằng, "Không, tôi không thể nào làm như
vậy được. Tôi đã không được nuôi lớn bằng kiểu cách như vậy. Tôi đã
không được qui định như thế." Chúng ta có thể nhìn thấy điều này
trong hai câu thơ sau đây: "Tôi là chủ vận mạng của tôi. Tôi là thủ
lĩnh linh hồn của tôi (William B. Henley). "Phúc cho ai có tâm hồn
nghèo khó, vì Nước Trời là của họ." Một người nói, "Tôi quá đầy đủ",
đó là kiêu ngạo. Người kia nói, "Tôi hoàn toàn cậy dựa vào Thiên
Chúa", và đó là cái phúc. Đây là một thách đố cho chúng ta. Chính
Chúa Giêsu đã nói với chúng ta rằng nếu chúng ta muốn nên hoàn thiện
thì phải biết từ bỏ tất cả con người của mình và phó thác cuộc đời
mình cho Ngài. Sự viên mãn của cuộc sống được bắt đầu khi chúng ta
nói với Chúa, "Lạy Chúa, con đã đến chỗ cùng cực." Thật là phúc cho
ai biết sống khó nghèo trong tâm hồn. Đó là cái chìa khóa, mối phúc
thứ nhất, trong Bài Giảng Trên Núi. Nếu các bạn không biết đón nhận
mối phúc thứ nhất này, thì các bạn sẽ không có thể nào hiểu nổi
những mối phúc khác.
Trong Bài Giảng Trên Núi, Chúa Giêsu đã ban bố cho
chúng ta chương trình của đời sống Kitô hữu. Chương trình này được
dựa trên tiền đề là chúng ta phải biết cậy trông phó thác cho Chúa,
không phải chỉ là cuộc sống Ngài đã ban cho chúng ta, nhưng còn là
tất cả những lời chỉ dẫn mà chúng ta cần phải thi hành. Đó là một
điều dễ nói, nhưng khó chấp nhận. Bản tính tự nhiên của con người
thì khó mà chấp nhận cái chương trình sống mà phải phó thác cho Đấng
Toàn Năng. Chúng ta không thể nào thi hành được những việc này nếu
chúng ta không có tình yêu của Chúa ở trong tâm hồn.
Tuy nhiên, đó không phải là một sự đòi hỏi của đức
tin mù quáng và vâng lời trọn hảo. Đó là tại sao mà Phúc Âm là Tin
Mừng. Thiên Chúa mạc khải Ngài qua Chúa Giêsu Kitô, không phải là
một con người với một cái gậy lớn, nhưng là một người với một trái
tim lớn. Thiên Chúa không chỉ kêu mời chúng ta tin tưởng vào Ngài và
cậy dựa vào Ngài và chấm hết. Ngài còn muốn chúng ta tin tưởng Ngài
và cậy trông Ngài bởi vì Ngài yêu thương chúng ta, Ngài biết điều gì
tốt cho chúng ta.