Sự Chăm Sóc Là Tất Cả
Khi Nữ
Hoàng Victoria của Anh quốc nghỉ hè tại một nhà nghỉ mát thì nữ
hoàng thích ăn mặc đơn giản để người khác không nhận ra mình và có
thể đi tản bộ sâu trong rừng. Một lần đang đi bộ như thế thì bất
chợt một cơn mưa đổ xuống, và nữ hoàng phải chịu trận. Chạy được một
lúc thì nữ hoàng gặp một căn lều lụp xụp, và bà đã chạy đến để xin
trú mưa. Căn lều lụp xụp đó thuộc về một bà già nông dân. Vào trong
nhà, nữ hoàng đã chào hỏi bà già và xin bà cho mượn cái dù để che
mưa đi về. Nữ hoàng còn thêm rằng bà sẽ trả lại cây dù sớm bao nhiêu
có thể. Bà già nông dân kia không biết người đang đứng trước mình là
nữ hoàng nên trả lời một cách cứng cỏi, "Ôi thì tôi có hai cái dù,
một cái thì còn mới, còn cái kia thì đã cũ kỹ. Thôi tôi cho bà mượn
cái cũ bởi vì tôi đâu có biết bà là ai mà bà sẽ có trả lại hay không."
Nữ hoàng cầm lấy cái dù cũ kỹ đã bị rách và tự nghĩ rằng thôi có gì
che thân thì còn hơn là ướt hết. Sáng hôm sau, người đầy tớ của nữ
hoàng đã mang cây dù cũ kỹ kia đến căn lều lụp xụp của bà già để trả
và nhân danh nữ hoàng để cám ơn. Bà già kia đã tỏ ra rất hối hận và
tiếc nuối mình đã không biết kính trọng và đối xử tốt với nữ hoàng,
bà than, "Giá mà tôi biết! Ôi, giá mà tôi biết!"
Trong bài
Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu cảnh cáo người tá điền giàu có nhưng dại
khờ. Ông dại khờ bởi vì ông chỉ biết tích trữ cho mình kho tàng của
cải ở trần gian này mà không màng gì đến kho tàng thiêng liêng. Ông
quên rằng cái giây phút cuối đời có thể đến bất cứ lúc nào, và ông
phải từ bỏ tất cả mọi sự. Có lẽ chúng ta cũng sẽ nghe ông than phiền
như bà già ở câu truyện trên, "Ôi, tôi thật là ngu, giá mà tôi biết
trước thì tôi sẽ dâng cho Chúa điều tốt nhất!"
Tôi chỉ có
một phút, chỉ có 60 giây. Mà tôi đã không tìm, không chọn, nhưng mà
nó đã tùy thuộc vào tôi để mà dùng nó. Tôi sẽ đau khổ nếu tôi mất nó,
phải trả lẽ nếu tôi lạm dụng nó. Chỉ có một phút thôi, nhưng sự vĩnh
cửu ở trong nó.
Trong
chương trình muôn đời của Thiên Chúa về tất cả mọi sự, thời gian mà
các bạn hiện hữu trên thế gian này có thể chỉ hơn một phút hoặc một
nháy mắt. Thế nhưng ở bên kia thế giới là đời đời, điều đó có nghĩa
là Thiên Chúa ở trong cái giây phút hiện tại của đời các bạn. Thiên
Chúa đã cứu chuộc bạn, và Ngài đang hiện diện bên bạn. Trong lúc này
đây, Thiên Chúa mong muốn chiếm đoạt bạn để làm của riêng Ngài.
Thiên Chúa mong muốn cùng tiến bước với bạn nếu bạn mở cửa cho Ngài.
Trong giây phút này, Thiên Chúa mong muốn chiếm địa vị ưu tiên độc
nhất trong bạn.
Trong thư
gửi Côlôxê, Thánh Phaolô viết, "Vậy không còn phải phân biệt Hy-lạp
hay Do thái, cắt bì hay không cắt bì, nô lệ hay tự do, nhưng chỉ có
Đức Kitô là tất cả và ở trong mọi người" (Cl 3:11). Điều này có
nghĩa là trong và qua Chúa Giêsu, Thiên Chúa đã hòa mình vào cuộc lữ
hành của chúng ta ở trên trần gian này.
Nếu chúng
ta không biết sống từng phút lệ thuộc vào Chúa thì cuộc sống và lối
sống của chúng ta sẽ như những kẻ ngu dốt, như lời Chúa Giêsu đã
cảnh cáo tá điền ngu dốt trong bài Phúc Âm hôm nay.
Nếu chúng
ta không yêu thương kẻ khác vì Chúa Giêsu, thì chúng ta chỉ là những
kẻ điên dại. Yêu thương săn sóc là tất cả! Không có gì giá trị cho
bằng lo lắng chăm sóc cho người khác! (Caring is everything! Nothing
matters but caring!). Đúng thế bởi vì khi chúng ta lo lắng chăm sóc
cho người khác là chúng ta tích trữ cho mình kho tàng trên trời và
chúng ta trở nên giàu có trước mặt Thiên Chúa.
Nếu bây
giờ chúng ta biết được mình chỉ còn có 5 phút nữa để sống thì chúng
ta sẽ làm gì? Có lẽ nhiều người chúng ta sẽ cố gắng để yêu mến Chúa
và sám hối tội lỗi của mình, còn tất cả những cái khác thì không còn
ăn thua gì nữa. Có lẽ nhiều người chúng ta cũng như tên tá điền ngu
dốt trong bài Phúc Âm, chúng ta lo lắng tích trữ kho tàng thế gian
mà quên đi kho tàng vĩnh cửu trên trời. Đến lúc giờ Chúa đến thì có
lẽ nhiều người sẽ than, "Ôi, nếu tôi biết trước!"
Ngay từ
hôm nay, chúng ta sẽ cố gắng yêu mến Chúa và yêu thương tha nhân.