Bởi Vì Chúng Nó Là Con Của Tôi!
Một hạt
giống nhỏ bé nằm ở dưới lòng đất, và bắt đầu nảy mầm. Nhìn thấy
những đóa hoa khác, nó tự hỏi, "Không biết mai mốt tôi sẽ nhìn giống
hoa gì nhỉ?"
"Gương mặt
của hoa huệ thì đẹp, lộng lẫy, nhưng hơi lạnh lùng. Còn hoa hồng thì
quá sặc sỡ, và cũng quá cổ rồi. Còn đóa hoa tím, tôi sẽ không chọn
kiểu hoa ấy đâu, hoặc là cả cái hoa mầu xanh dương."
Và cái hoa
nhỏ bé đó đã phê bình đủ mọi thứ hoa cho đến khi nó tỉnh giấc vào
một buổi trưa hè nắng khi nó nhận ra mình chỉ là một loại hoa cỏ dại!
Các thánh
ký viết Phúc Âm nói cho chúng ta biết rằng Chúa Giêsu đã bị bè phái
Pharisiêu phê phán đủ chuyện cả. Trong bài Phúc Âm hôm nay, họ bàn
tán phản đối Ngài là người qua lại với thứ tội lỗi. Trong thời Chúa
Giêsu, kẻ tội lỗi được hiểu là người chống lại Thiên Chúa, có thể là
cuộc sống vô luân hoặc là đang làm công việc bần tiện. Dĩ nhiên, câu
định nghĩa này bao gồm luôn cả những người thu thuế, đĩ điếm, là
những người bị phái Pharisiêu xa cách, mà chỉ có Chúa Giêsu thì
không.
Thánh Luca
kể lại cho chúng ta biết rằng những người thu thuế và kẻ tội lỗi thì
đến gần Chúa Giêsu để nghe Ngài giảng. Còn những người Pharisiêu và
luật sĩ thì bàn tán với nhau rằng, "Ông này qua lại và ăn uống với
kẻ tội lỗi" (Lc 15:2). Những người Pharisiêu là những kẻ bị gai mắt
soi bói rằng: Làm sao mà ông này lại nói về Thiên Chúa với thứ dân
này? Chúa Giêsu đã trả lời các ông qua các dụ ngôn.
Dụ ngôn
thứ nhất là về người chăn 100 con chiên mà bị lạc mất một con. Anh
đã bỏ 99 con kia lại mà đi tìm con chiên bị lạc mất. Khi tìm thấy nó,
anh đã vác nó lên vai và trở về nhà vui mừng. Sau đó, anh đã gọi bạn
bè lại và ăn mừng. "Tôi nói cho các ông hay: trên trời cũng thế, ai
nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín
mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn" (Lc 15:7).
Dụ ngôn
thứ hai là người đàn bà có 10 đồng quan, mà chẳng may bà đã đánh mất
một đồng. Sau đó, bà đi tìm và tìm thấy nó, bà vui mừng và mời bạn
bè đến chia vui (Lc 15:8-9).
Dụ ngôn
thứ ba là người con hoang đàng. Anh đã đòi cha của anh chia gia tài
và đi chơi phung phí ở phương xa. Sau khi đã xài hết tiền của rồi,
hai bàn tay trắng, anh đã trở về với lòng thống hối xin cha anh tha
thứ. Người cha đã sẵn sàng tha thứ cho anh mà còn ôm hôn anh. Thế
nhưng, người con lớn trong gia đình thì không chút vui vẻ gì đối với
thái độ cư xử nhân hậu của cha, anh hậm hực tức tối bởi vì anh đã ở
nhà với cha trong khi người em của anh lại đi trụy lạc ở ngoài.
Có lẽ
nhiều người sẽ thà chịu mất một con chiên và ở lại với 99 con chiên,
hoặc là chẳng để công mà tìm một quan tiền, đàng nào cũng còn 9 quan.
Có lẽ nhiều người sẽ đồng ý với thái độ bực tức của người con lớn
bởi vì anh đã trung thành ở với cha mình mà lo lắng tất cả những
công việc trong nhà.
Hãy thành
thật với chính mình đi! Bạn có thấy tiếng từ trong tâm hồn của bạn
đang đồng ý với những điều đó không? Đáng lẽ người con trung thành ở
nhà với cha, phải đáng giá hơn chứ?
Trong đề
tài về giá trị con người, nhà thần học Michael P. Green đã trình bày
như sau:
Giả dụ như
có một bà mẹ vừa mới sinh ra được một người con. Sau đó, một người
đến hỏi bà mẹ đó bán người con đó cho ông. Ông sẽ trả cho bà $10,000
hoặc thậm chí ông có thể trả cho bà cả một triệu đồng. Thế nhưng bà
mẹ ấy sẽ vẫn không bán người con yêu quí của mình cho người đàn ông
đó. Bà chỉ biết ôm con sát vào lòng và trả lời, "Con của tôi thì vô
giá."
Một điều
dĩ nhiên là bà mẹ đã đó không suy nghĩ gì đến những vất vả mà bà sẽ
phải trả khi phải nuôi lớn đứa con của bà. Bà sẽ phải thay cả đến
hơn ngàn cái tã, thức khuya dậy sớm, lo thuốc thang khi nó bệnh. Thế
nhưng tất cả những cái khổ cực đó vẫn không là gì bởi vì bà mẹ đó đã
chọn cái giá trị của đứa bé đó cao quí hơn là tiền bạc và khó nhọc.
Bà đã chọn để yêu người con của bà.
Đáng giá
như thế không phải là ở chỗ cái nhìn ở bên ngoài, nhưng là con người.
Cái đáng giá đó, phản chiếu hình ảnh của Thiên Chúa, phải là một căn
bản cho sự định giá của con người chúng ta.
Trở về dụ
ngôn người con hoang đàng, người cha đã có thể mở rộng cánh tay để
ôm người con vào lòng là bởi vì ông không nghĩ đến những điều cậu đã
làm, nhưng vì cậu là con của ông.
"Tôi nói
cho các ông hay: trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người
tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính
không cần phải sám hối ăn năn" (Lc 15:7). Điều này không có nghĩa là
Thiên Chúa yêu thương kẻ có tội hơn là những người ăn ở tốt lành.
Chân lý của Phúc Âm không phải là Thiên Chúa thiên vị yêu kẻ này hơn
kẻ khác. Chân lý của Phúc Âm chính là Thiên Chúa yêu thương tất cả
chúng ta một cách đồng đều. Chân lý đó là tất cả chúng ta đều là kẻ
tội lỗi, kể luôn cả những kẻ cho rằng mình tốt lành mà không nghĩ
rằng mình cần phải sám hối.