Sự Đánh Động Dữ Tợn
Bài Phúc
Âm hôm nay kể cho chúng ta truyện Chúa Giêsu được mời dự tiệc ở
thành Béthani. Đang khi buổi tiệc diễn ra thì xuất hiện một người
phụ nữ tên là Maria. Thánh Gioan tả cho chúng ta biết rằng bà đem
theo một cân dầu thơm loại hảo hạng và xức chân Chúa Giêsu. Sau đó,
bà còn lấy tóc mình để lau chân Ngài, và cả nhà đều nực mùi hương
thơm. Maria đã cảm nghiệm được tình yêu của Thiên Chúa qua Đức Kitô
và nhờ đó bà đã được biến đổi thành một con người mới. Bởi vì cái
cảm nghiệm đó làm cho Maria sung sướng và sốt mến nên chị đã bày tỏ
ra cách phung phí như thế. Giuđa, người sẽ phản bội Chúa Giêsu, đã
phản đối việc làm của chị và cho rằng chị không nên phung phí dầu
thơm cách đó. Chị có thể đem bán nó và bố thí cho người nghèo thì ý
nghĩa hơn. Chắc chắn rằng ngày nay, những người lao động và nghèo
khổ sẽ đồng ý với lời nói của Giuđa. Thế nhưng Chúa Giêsu lại cho
rằng đó là việc làm rất ý nghĩa. Nó là một việc phung phí, thế nhưng
phung phí thánh thiện và tuyệt diệu. Qua đó, chúng ta thấy rằng Chúa
Giêsu cho phép chúng ta được đi ra khỏi cái vòng luật pháp để bộc lộ
ra niềm sung sướng của mình một cách phung phí mà không cần phải lo
ngại gì.
Đa số
chúng ta có lẽ đồng ý rằng trong việc làm này còn có những vấn đề.
Trước tiên, vấn đề liên quan đến cảm tưởng của chúng ta. Từ hồi bé,
chúng ta đã được dạy rằng, "Nam nhi rơi đầu chứ không rơi lệ... Con
gái thì phải đoan trang... Người ta sẽ nghĩ làm sao về mày?... Đừng
làm cho gia đình phải xấu hổ." Kết quả là khi chúng ta bước vào tuổi
thành niên, chúng ta không thể nào biết cách để bộc lộ cảm tưởng của
mình. Chúng ta không thể nhận ra những cảm tưởng thật của mình.
Tiếp đến
là vấn đề lối suy nghĩ của chúng ta. Chúng ta là những người con của
thời đại linh cảm. Chúng ta được dạy rằng cho đến khi nào chúng ta
có đủ chứng cớ và đáp ứng đầy đủ những nhu cầu đòi hỏi, thì chúng ta
mới nên cam kết. Kết quả là chúng ta trở nên những người rất cứng
cỏi với tôn giáo, không thể nào để cho nó được tự nhiên, cho dù là
mối tình giữa chúng ta với Chúa. Trong nhiều phạm vi của cuộc sống,
một điều quan trọng là chúng ta nên suy nghĩ chín chắn và tính toán
cho kỹ lưỡng, thế nhưng đừng bao giờ làm như thế trong tình yêu của
chúng ta đối với Chúa.
Các bạn
hãy hình dung ra một người con trai đã xa vắng người mẹ của nó hai
tuần. Vào buổi sáng cái ngày mà nó biết là mẹ mình sẽ trở về nhà thì
nó vui mừng hồi hộp đứng ở cửa sổ và trông ra ngoài. Đến khi nó thấy
mẹ nó xuống xe thì liền mở cửa chạy ra và ôm lấy mẹ. Cũng giống như
thế, hôm nay chúng ta hãy chạy đến với Chúa với tâm tình vui mừng
như người con trẻ.
Câu truyện
đó nhắc cho chúng ta rằng chúng ta vẫn thường làm như thế đối với
mối liên hệ giữa chúng ta và Thiên Chúa. Nhiều khi chúng ta giữ thái
độ lạnh nhạt xa cách. Văn hào Georges Bernanos đã nói một câu như
sau, "Hình phạt đời đời sẽ được khám phá ra một cách chậm chạp và
vào lúc quá muộn, có lẽ sau lúc người ta chết, rằng linh hồn mình đã
không dùng cho việc chi cả. Nó vẫn còn được gấp kỹ lưỡng và chưa có
bao giờ mở ra để đón nhận những chân lý." Có phải hình ảnh tâm hồn
đó là hình ảnh tâm hồn của mỗi người chúng ta? Tâm hồn chúng ta vẫn
còn bị gói chặt chẽ và kín đáo trong cái hộp và chưa bao giờ chúng
ta mở nó ra?
-t ra
trong giờ phút phụng sự này, có thể nào chúng ta sẽ biết bắt chước
Maria tại Béthani? Có thể nào chúng ta sẽ không cố gắng để đón nhận
tình yêu vô bờ của Thiên Chúa đổ tràn đầy vào tâm hồn chúng ta? Có
thể nào chúng ta sẽ không cho phép mình chạy đến với Thiên Chúa?
Thiên Chúa luôn luôn sẵn sàng chờ đón chúng ta chạy đến với Ngài để
Ngài ban muôn vàn ơn phúc.
Chúa Giêsu
đang mời gọi chúng ta cũng hãy đặt mình vào mối liên hệ với nhau
bằng cách phục vụ nhau. Các bạn hãy nhớ rằng trong Phúc Âm Thánh
Mátthêu, Chúa Giêsu nói rằng khi chúng ta cho kẻ đói ăn, và thăm
viếng kẻ tù tội là chúng ta làm cho Ngài. Đó là một vài cách mà
chúng ta có thể sử dụng những món quà mà chúng ta đón nhận từ Thiên
Chúa. Đây là sứ điệp mà Chúa Giêsu nói với mỗi người chúng ta trong
Phúc Âm Thánh Luca hôm nay, "Hãy dùng tiền gian dối mà mua lấy bạn
hữu, để khi mất hết tiền bạc, thì họ sẽ đón tiếp các con vào chốn an
nghỉ đời đời" (Lc 16:9). Nếu các bạn còn chưa biết cho đi những của
cải mình có để phục vụ kẻ khác, thì những của cải đó sẽ đánh lừa các
bạn như Chúa Giêsu đã nói. Các bạn sẽ không có một giá trị gì cho
đến khi các bạn biết dùng của cải mình để tạo sự sống và giúp đỡ
cuộc sống xã hội.
Một câu
nói từ trong cuốn chuyện "Zorba the Greek" vang vọng những gì mà
chúng ta vừa mới bàn tới hôm nay: "Để có thể sống, các bạn phải trải
qua một chấn động mạnh mẽ." Nhiều người chúng ta đã quá kỹ lưỡng gấp
xếp tâm hồn và con người của mình một cách quá đáng do những lời
người ta nói hoặc lo sợ không biết mở tâm hồn mình ra.