Từ Sự Chết Đi Đến Sự Sống
Robert
Schuller viết trong nhiều cuốn sách của ông: Vào năm 1923, một cuộc
họp quan trọng đã được diễn ra tại thành phố Chicago. Trong cuộc họp
này gồm 9 chuyên gia tài chính quan trọng của toàn thế giới. Sau đó
25 năm, những chuyên gia tài chính này đã trở thành những người bần
cùng và có một kết quả bi thảm:
Giám đốc
công ty hãng sắt lớn nhất trở thành một người nợ nần và sau đó tự
vẫn. Giám đốc công ty điện nước lớn nhất phải lánh nạn ở vùng đất
khách và chết một cách nghèo khổ. Giám đốc công ty gas lớn nhất bị
điên. Người đầu cơ lúa mạch lớn nhất bị chết tại đất khách. Giám đốc
cổ phần tại New York lớn nhất (New York Stock) tự vẫn. Một nhân viên
thân cận của tổng thống phải ở tù. Một nhân viên nổi tiếng về tiền
tệ Wall Street bị ở tù. Một chuyên gia tư bản độc quyền tự vẫn. Giám
đốc của một nhà băng cũng tự vẫn.
Qua đó,
chúng ta thấy rằng chúng ta phải làm gì với cơ nghiệp chúng ta có để
nó thực sự sinh ích lợi cho chúng ta?
Trong bài
Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu kể một câu truyện về một người đàn ông
giàu có và một người đàn ông nghèo khổ, Lazarô. Họ ở hai thế giới
khác nhau, một người thì giàu có, và người kia thì nghèo túng. Một
người thì từ cái ăn uống đến cách ăn mặc đều sang trọng, còn người
kia thì ghẻ lở và ăn uống giống như một con chó. Cả hai đều đã chết,
và số phận của họ cũng khác nhau. Lazarô thì được phúc thiên đàng,
còn người giàu có phải bị trầm luân. Người giàu có thấy vậy thì liền
xin cùng Abraham cho phép ông về để cảnh cáo những người còn sống
thay đổi cách sống ích kỷ của họ và biết thương yêu chia sẻ cho
những người khác để khỏi bị trầm luân giống như ông. Câu truyện đã
được kết thúc bằng lời của Abraham rằng, "Dù kẻ chết sống lại đi nữa,
chúng cũng chẳng chịu nghe đâu" (Lc 16:31).
Chúa Giêsu
kể câu truyện trên để giúp ích cho những người Pharisiêu, là những
người mà Ngài thường lên án do trái tim cứng cỏi và sự lì lợm của họ
trước những chân lý Ngài rao giảng. Chúa Giêsu nói với họ rằng thái
độ đọc và sống luật bằng chữ nghiêm ngặt của họ không những không
làm cho họ mà còn làm cho cả những người khác cũng không thể nhận ra
chân lý. Có lẽ nhiều người chúng ta cũng như thế, cho nên câu truyện
hôm nay cũng là bài học áp dụng cho mỗi người chúng ta. Tuy nhiên,
cho dù là Chúa Kitô Phục Sinh có muốn đến với chúng ta đi nữa mà
chúng ta không đồng ý sẵn sàng thì cũng vô dụng. Cái lúc mà chúng ta
nhận thấy rằng mình không cần ơn trên phù trợ là lúc mà chúng ta
đóng cửa lòng mình lại. Phương thế duy nhất để chúng ta có thể nhận
lãnh ơn của Chúa là phải qua cây Thánh Giá. Không có một cách thức
nào khác để chúng ta có thể hiệp thông với Chúa Kitô Phục sinh mà
không phải qua Thánh Giá.
Cho dù là
các bạn có ở trong tình trạng nào đi nữa trong lúc này, vui mừng
phấn khởi hay là chán nản, bệnh tật hay khỏe mạnh, giàu có hay nghèo
khổ, tình thương của Thiên Chúa hằng luôn ở cùng các bạn. Nếu các
bạn biết mở lòng ra trong sự khiêm nhượng, như chính Chúa Giêsu đã
làm trên thánh giá, Ngài sẽ đổ vào lòng các bạn tình yêu của Ngài.
Qua Chúa Giêsu, Thiên Chúa sẽ nói với các bạn về chính con người của
các bạn và về mối liên hệ của các bạn với tha nhân, là điều thường
hay làm cho các bạn đau khổ. Mối liên hệ đó có thể đã bị thương do
sự hiểu lầm, cắt đứt, lạm dụng, và nó tạo cho các bạn mặc cảm tội
lỗi. Tuy nhiên, không bao giờ mà tình yêu của Thiên Chúa không hiện
diện cùng các bạn ở những lúc cùng quẫn đó để nâng đỡ, chữa lành, và
tẩy rửa các bạn.
Cũng giống
như câu truyện trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu nói với chúng
ta những lời của Thiên Chúa để cảnh cáo chúng ta phải biết vâng theo.
Chúng ta vâng theo vì chúng ta được một Thiên Chúa quyền năng, Ngài
yêu thương.