Ba Con Đang Bị Đè Dưới Đó
Có một câu
chuyện hay về một bác nông dân đi tản bộ trên đường. Ông gặp một cậu
bé đang nhìn chán nản vào một bó cỏ khô rơi từ chiếc xe ngựa của cậu.
Bác nông dân thương xót cậu bé và nó với cậu, "Cậu trẻ, tôi đang
trên đường đi ăn trưa, đi với tôi. Sau khi đã ăn uống nghỉ ngơi rồi,
tôi sẻ trở lại đây với cậu rồi chúng ta hợp sức đưa bó cỏ này lên xe
của cậu." Cậu bé trả lời, "Con không nghĩ là ba con muốn con làm như
thế." Thế nhưng ý chí của bác nông dân sau cùng cũng thuyết phục và
cậu bé đã đi ăn trưa với bác nông dân. Hai tiếng đồng hồ sau, sau
khi đã nghỉ ngơi và khoẻ mạnh lại, họ đã trở lại chỗ chiếc xe ngựa.
Trong khi họ ra sức đưa bó cỏ lên xe, bác nông dân thầm nghĩ rằng
tại sao một cậu bé lại chịu một trách nhiệm di chuyển một bó cỏ nặng
này. Ông liền hỏi cậu bé, "Ba con đâu?" Cậu bé trả lời, "Ba con đang
bị đè dưới bó cỏ!" Tôi xin mạo muội nói rằng có rất nhiều lúc chúng
ta cảm thấy cả một gánh nặng đang đổ ập trên chúng ta và chúng ta
cần Chúa Giêsu đến để giải thoát chúng ta.
Sau khi đã
suy niệm kỹ càng về những nghi vấn này, nhà tâm lý học Carl Jung đã
viết, "Tôi chỉ còn mong ước mọi Kitô hữu ngày nay có thể nhìn thấy
rằng những gì mà họ nắm giữ thật sự không phải là Kitô Giáo tý nào
cả mà là một tôn giáo theo chủ nghĩa hợp pháp của một Thiên Chúa
kinh khiếp." Nói đơn giản, nó có nghĩa là nhiều người đang muốn sống
một đời sống Kitô giáo và ra sức ủng hộ Giáo Hội của Chúa Kitô, thì
lại đi lầm đường lạc lối. Họ đang đi trên đường của một "tôn giáo
theo chủ nghĩa hợp pháp về một Thiên Chúa kinh khiếp" Đó chính là
điều mà Chúa Giêsu đã đến để giải thoát họ.
Nhìn lại
kinh nghiệm Cựu Ước giúp chúng ta hiểu được luận đề này. Dân Israel
thấu hiểu được chính họ có một mối liên hệ Giao Ước với Thiên Chúa.
Họ đã nhận biết Giao Ước chính là một bản hợp đồng giữa hai phe
không bằng nhau: Thiên Chúa và Dân Ngài Chọn. Theo những điều kế ước
của bản Giao Ước, Thiên Chúa sẽ là người bảo hộ và che chở Dân Ngài
và đưa dân Israel đến hoàn hảo trọn vẹn. Còn về phần họ, dân Ngài
phải luôn trung tín với Ngài và vâng giữ những lề luật của Ngài. Như
thế, "một tôn giáo theo chủ nghĩa hợp pháp" - tôn giáo mà trong đó
con người kiếm được ân huệ của Thiên Chúa. Tình yêu của Thiên Chúa
chính là phần thưởng cho tín hữu còn vâng phục với Lề Luật. Đây
chính là phương thức mà Thánh Phaolô đã nhìn thấy, trước khi ông trở
lại với Đức Kitô.
Thánh
Phaolô đã theo chủ nghĩa hợp pháp chân chính và nhiệm nhặt. Ông đã
gọi chính mình là "Biệt phái của những người Biệt phái." Biến cố
Đamát đã hoàn toàn biến đổi cách sống của ông. Đức Kitô Phục Sinh
chính là sứ điệp, câu chuyện, bài ca, giáo huấn, và giảng dạy của
ông. Thánh Phaolô muốn cho toàn thể thế giới nhìn thấy Đức Giêsu y
như ông đã thấy Ngài. Cái cảm nghiệm làm nguyên nhân cho sự biến đổi
cuộc sống của ông cũng làm cho ông đổi tên từ Saolô thành Phaolô như
ta đều biết: "Tôi trở nên người mới. Tôi không còn là người như
trước nữa. Quan điểm của tôi về Đức Giêsu đã biến đổi tôi triệt để."
Thánh Phaolô nói rằng giờ đây ông đã thấu hiểu rằng chúng ta không
cần phải tìm kiếm để đạt được những ân huệ của Thiên Chúa qua việc
đi Nhà Thờ hay cho tha nhân ăn hoặc chỉ biết tuân phục những lề luật.
Thiên Chúa ưu đãi chúng ta, yêu thương chúng ta, trước cả khi chúng
ta làm những việc này. Tất cả chúng ta chỉ cần làm một việc để lãnh
nhận tình yêu của Thiên Chúa chính là nhận lãnh nó, nhận biết nó,
chấp nhận nó như là ơn huệ tuyệt đối. Đây chính là cảm nghiệm giải
thoát cho những người thực tập một tôn giáo theo chủ nghĩa hợp pháp.
Các bạn có thể cảm nghiệm được cái gánh nặng của lề luật đang trượt
khỏi vai của các bạn và các bạn cảm nghiệm được một cuộc giải phóng
mới trong đời sống của các bạn.
Thánh
Phaolô đã hy hiến trót cuộc sống của ông kêu gọi dân chúng chấp nhận
món quà Tình Yêu vĩ đại trong Đức Tin mà Thiên Chúa hằng luôn luôn
ban phát. Chúng ta không thể cố gắng để xứng đạt được. Chúng ta
không thể cố gắng giành được nó! Chúng ta không thể mang cái gánh
nặng ấy được. Thánh Phaolô đã chỉ rõ cho chúng ta biết rằng mọi Kitô
hữu được kêu mời làm một quyết định Đức Tin để tin cậy vào lòng Nhân
Hậu của Thiên Chúa, lòng Khoan Dung của Thiên Chúa, lòng Thương Xót
của Thiên Chúa, và vào Tình Thương của Thiên Chúa. Quyết định này có
thể xảy ra trong những trường hợp gây sâu sắc như đã xảy ra cho
Thánh Phaolô, hay trong những trường hợp thật là bình thường, giống
như đã và đang xảy ra cho chúng ta. Và chúng ta thật là lầm lạc khi
nghĩ rằng hành động duy nhất của Đức Tin thì kém chân thật bởi vì
chúng ta không được nghe thấy ca đoàn thiên thần ca hát hay vì chúng
ta không bị kinh sợ và hãi hùng như cảm nghiệm của Thánh Tông Đồ
Phaolô. Cái cốt yếu chính là sẽ có lúc chúng ta phải thưa, "Vâng!
Chính nó! Tôi thấy! Tôi hiểu. Tôi sẽ xin thưa 'Vâng!' với Thiên Chúa
trong phương thức mới. Tôi sẽ thôi không sống trong phương thức của
chủ nghĩa hợp pháp cũ nữa. Tôi sẽ thôi khiếp sợ rằng Thiên Chúa sẽ
đánh phạt tôi nếu tôi không làm cái này hay cái nọ. Tôi sẽ thôi
không còn nghĩ rằng tôi phải đi Nhà Thờ nữa. Trong chính thâm tâm
sâu thẳm của tôi, tôi biết rằng từ muôn đời tôi đã được sủng ái bởi
Thiên Chúa và yêu mến bởi Ngài. Tôi sẽ nhận biết rằng có một chân lý
đã giải thoát tôi. Tôi sẽ biết rằng Chúa Giêsu đang nâng cái gánh
nặng của tôn giáo theo chủ nghĩa hợp pháp khỏi vai tôi khi tôi chấp
nhận thực tại này."
Nhiều
người đã hiểu sai lời Thánh Tin Mừng hôm nay. Tôi nói đến những
người nghe Tin Mừng hôm nay rồi nói, "Tôi không còn phải tuân giữ
những giới răn nữa. Tôi không còn lo lắng về "Chớ ngoại tình", "Chớ
ăn cắp", và về Tám Mối Phúc Thật nữa. Tôi được giải thoát khỏi những
ràng buộc đấy rồi bởi vì tôi đã làm một việc Đức Tin, tin vào Thiên
Chúa thương xót và yêu thương mà thôi." Có đúng không? ... Sai! Các
bạn đã nhận sai vấn đề! Đức Tin không việc làm là đức tin chết. Các
bạn cần phải biết rằng sự tuân phục kỷ luật, và những việc lành thật
là quan trọng cốt yếu, thế nhưng chúng chỉ là những phương thức mà
chúng ta nói với Thiên Chúa, "Con xin cảm tạ Chúa vì yêu thương
chúng con!" Chúng chỉ là những phương thức bày tỏ rằng đức tin của
chúng ta thì đích thực. Chúng ta trở nên những Kitô hữu trung thành
không chỉ gắng chiếm lấy tình yêu Chúa nhưng qua việc chấp nhận tình
yêu Ngài, rồi sau đó, phản chiếu theo cách thức chúng ta sống và
theo cách thức chúng ta yêu! Không thể nào thành thực chấp nhận Tình
Yêu Chúa mà không phản chiếu nó trong lòng yêu tha nhân.