Xin Đừng Mưa Trong Ngày Vui Của Tôi
"Mật ngọt
đời sống và quả cầu bơ mặt trời / xin đừng giăng mây bao phủ / để
rồi mưa rơi trong ngày vui của tôi." Đó là những lời ca của nữ ca sĩ
Barbra Streisand hát trong đĩa nhạc nổi tiếng của cô cách đây ít năm:
"Xin mưa đừng rơi trong ngày vui của tôi." Nhưng tôi lại nghĩ rằng
băng nhạc Mills Brothers cũ cách đây mấy thập niên lại gần với sự
thật hơn khi họ hát, "Mưa sẽ rơi trong mỗi cuộc sống." Dĩ nhiên ai
chẳng muốn sống vô tư dưới ánh mặt trời. Chúng ta đâu muốn giáp mặt
với những biến động và nguy cấp như: bệnh tật, đau đớn, khổ sở, chia
ly và chết chóc. Ai trong chúng ta đều muốn hát, "Xin đừng mưa trong
ngày vui của tôi!" Thế nhưng, ngay khi chúng ta còn đang hát, thì
mây đen bao phủ, mưa bắt đầu rơi, và bệnh tật xảy đến, hay người
thân yêu của ta giã từ cõi đời, hoặc mối giây yêu đương đứt quãng,
hay như những vấn đề kinh tế gia đình đè bẹp chúng ta. Chúng ta
không cần phải dẫn chứng thêm nữa để có thể nhận ra rằng bài hát xưa
đúng với sự thật hơn: "Mưa sẽ rơi trong mỗi cuộc sống." Thử thách
thật sự của đời sống là không phải ta sống thế nào dưới ánh dương
quang, mà là ta sống thế nào dưới cơn mưa.
Khi Chúa
Giêsu ban Bài Giảng Trên Núi như một bức ảnh tuyệt mỹ của đời sống,
Ngài kết thúc bài giảng đó bằng sự nhấn mạnh rằng đó là sự thật.
Ngài nhắc nhở mọi người rằng các biến cố sẽ xảy đến; nghĩa là mưa sẽ
rơi trong mỗi cuộc sống của mọi người. Khi trình bày bức ảnh rõ ràng
của một cuộc sống sẽ được chúc phúc, no thoả, và xứng danh con người,
thì Ngài đã kết bằng những biến cố đó. Ngài dùng dụ ngôn về hai
người xây nhà, một người xây trên nền cát và người kia xây trên nền
đá. Khi mùa lũ đến, ngôi nhà xây trên cát hoàn toàn bị tàn phá. Còn
ngôi nhà kia vì được xây trên đá nên vẫn kiên vững với bão giông. Để
dễ hiểu dụ ngôn này, các bạn nên biết là nơi Đất Thánh nơi Chúa
Giêsu giảng, thì mưa đổ xuống theo mùa. Trong mùa khô, tức mùa không
có mưa, thì có rất nhiều nơi để bạn chọn xây nhà. Nhưng phải cẩn
thận, vì biết đâu chỗ bạn chọn lại là giữa lòng sông đang bị khô nên
khi mà mưa đến thì nhà bạn sẽ bị chìm dưới 50 hay 60 thước Anh. Chúa
Giêsu dùng sự thật của đời sống này ở Đất Thánh mà làm bình phong
cho dụ ngôn của Ngài. Ngày dạy rằng bạn hãy cẩn thận khi xây nhà vì
chắc rằng mưa bão sẽ đổ xuống trên nó, và chỉ có nhà nào xây trên
nền đá mới đứng vững mà thôi. Chúa Giêsu đã kết Bài Giảng Trên Núi
bằng sự thật đó.
Nhưng nó
có liên quan gì đến chúng ta? Nền đá là gì? Xây dựng trên cái gì để
nó có thể giúp ta đứng vững khi những biến cố và nguy cấp chắc chắn
xảy đến trong đời sống chúng ta? Đơn giản đó là sự tín phục nhưng
lại ít người biết đến. Với tài năng độc đáo của một vị Thầy, Chúa
Giêsu đã dễ dàng hướng dẫn chúng ta qua Bài Giảng Trên Núi để vào
thực tế. Trước tiên Ngài đưa ra hai lối, đó là 2 con đường rộng và
hẹp. Rồi Ngài đề cập đến 2 loại cây đó là tốt và xấu. Xong Ngài nói
về 2 căn nhà được xây trên cát và đá. Điều gì làm khác biệt trong
mỗi loại của ba trường hợp trên? Tôi xin được trả lời bằng lời của
Chúa Giêsu: "Không có ai nói lạy Chúa, lạy Chúa mà vào được Nước
Trời, trừ những người làm theo ý Cha Ta" (Mt. 7:21).
Người xây
nhà trên đá là người nghe và thực hành Lời Chúa. Chúng ta nghe được
trong Bài Phúc Âm hôm nay là: "Ai tự nâng mình lên sẽ bị hạ xuống,
và ai tự hạ mình xuống sẽ được nâng lên" (Lk. 18:14). Sự kiêu căng
và dại dột của những người Pharisêu là tự nghĩ họ tốt lành hơn người
khác và như thách thức Thiên Chúa tìm ra lỗi lầm trong đời sống của
họ. Đó là họ tự xây nhà trên cát sỏi trơn tuột của chính bản thân và
ý riêng họ. Người tội lỗi khôn ngoan và khiêm nhượng tự nhận mình có
những vấn đề và sẵn sàng bỏ ý riêng mình mà theo ý Chúa, đó là người
xây nhà mình trên nền móng bằng đá của sự vâng phục. Thiên Chúa là
Chúa Nhân Từ mời gọi chúng ta dâng trót cuộc sống theo luật Ngài,
nhưng Ngài không thúc ép chúng ta. Ngài không bắt buộc bất cứ ai. Đó
phải là sự tự tình chấp nhận Thánh Ý Ngài, ước muốn sống theo như
Ngài muốn chúng ta sống, nhờ đó mà ta có thể trở nên như Thiên Chúa
muốn chúng ta trở nên.
Ngay bây
giờ các bạn có thể đang ngồi đó và mọi sự coi như tốt đẹp đối với
các bạn. Nhưng trước khi ngày tàn, biết đâu tang thương sẽ đến với
các bạn, ấy là mưa rơi trong ngày vui của các bạn. Các bạn không thể
biết điều gì xảy ra ở góc quẹo kế tiếp...! Đời sống là thế đấy. Có
những lúc đau thương nối tiếp nhau. Các biến cố dồn đống lên, và thế
là chúng ta phải chiến đấu với chúng. Đôi lúc chúng ta cảm thấy như
anh chàng trong câu truyện "Con Chó Xồm." Trở về nhà sau một cuộc
hành trình lâu ngày và được viên tài xế đón ở sân ga, anh chàng hỏi,
"Có gì xảy ra khi tôi vắng nhà không?" Người tài xế trả lời, "Dạ
không có gì đặc biệt, ngoại trừ con chó xồm của ông chủ bị chết." "Trời
ơi! sao con chó của tôi lại chết?" "Dạ, tại nó ăn thịt con ngựa bị
chết cháy," người tài xế tài xế trả lời. "Hả! ăn thịt con ngựa bị
chết thiêu?" "Vâng ạ, con ngựa bị thiêu chết khi chuồng ngựa bị cháy."
"Chuồng ngựa bị cháy?" "Vâng, chuồng ngựa bị cháy vì nhà bị bắt lửa."
"Bắt lửa từ nhà của tôi?" "Vâng thưa ông, nhà bị cháy vì nến của đám
tang ạ." "Hở! sao lại nến đám tang?" "Đúng thế, bà chủ đã tạ thế ạ."
"Trời! Bà nhà tôi chết rồi sao?" "Dạ, bà chủ mất vì quá kích động
khi bà nghe tin người cộng sự của ông đã làm thụt két quá mức nên
việc buôn bán của ông bị sụp tiệm ạ." Dĩ nhiên, câu truyện cứ thế
tiếp diễn... Hết cái này tới cái khác nối tiếp nhau. Ý của câu
truyện là vào một lúc nào đó trong đời sống chúng ta sẽ cảm thấy tựa
như thế: nhiều biến cố cứ dồn dập đổ trên chúng ta! Chúa Giêsu rất
thực tế về vấn đề này tuần tự mỗi năm mùa mưa sẽ đến; các biến sự sẽ
lần lượt xảy đến. Những ai có cách sống ăn rễ sâu nơi tình yêu Chúa
sẽ vượt qua những khó khăn.
Những Kitô
hữu không phải là những người đứng hát bài ca vô thực với những con
mắt thau láu: "Xin mưa đừng rơi trong ngày vui của tôi." Nhưng những
Kitô hữu là những người biết rằng mưa sẽ đổ xuống. Kitô hữu là những
người tự do và sung sướng hạ mình vâng phục ý Chúa.