Thân Hữu Đồng Công Hải Ngoại Forum Index Thân Hữu Đồng Công Hải Ngoại
Hội Thân Hữu Đồng Công
 
 FAQFAQ   SearchSearch   MemberlistMemberlist   UsergroupsUsergroups   RegisterRegister 
 ProfileProfile   Log in to check your private messagesLog in to check your private messages   Log inLog in 

Cái thang cho vào lậu-Văn Hải tức Phan Thiện Giản CMC(mới qua đời)

 
Post new topic   Reply to topic    Thân Hữu Đồng Công Hải Ngoại Forum Index -> Thân Hữu Nhỏ To
View previous topic :: View next topic  
Author Message
luuchu



Joined: 26 Jun 2007
Posts: 2499

PostPosted: Fri Mar 21, 2014 7:52 am    Post subject: Cái thang cho vào lậu-Văn Hải tức Phan Thiện Giản CMC(mới qua đời) Reply with quote

25-Cái thang cho vào…lậu (tr 149)

(Trích 31 Truyện Lạ Về Thánh Giuse do Văn Hải sưu tầm, Regina xb, Hoa kỳ, 2003. Văn Hải là tu sĩ Phan Thiện Giản, DĐC mới qua đời tháng 3 - 2014 tại Thủ Đức. Xin cho Thầy một lời cầu)

(nguồn: xuanha.net)---

Hôm đó là một ngày trong tuần tám ngày sau lễ các Thánh. Ở Thiên đàng, các Thánh họp lại chuyện

trò náo nhiệt, bàn bạc chuyện nọ chuyện kia. Một vị lên tiếng phát biểu ý kiến:

- Quí vị có thấy không, ít lâu nay, trong thành đô vinh hiển của chúng ta, xuất hiện một số cá nhân mặt

mũi kỳ khôi, ăn mặc kỳ cục, để khỏi nói là đáng nghi ngờ?

Vị khác nói:

- Quả có thật. Và những kẻ mới đến này chẳng phải là thân chủ của một ai trong chúng ta. Dáng đi đứng của họ quá kệch cỡm, không xứng đáng với nơi vinh quang thánh thiện này.

Thế là Vị nào vị nấy nhao nhao phát biểu, chẳng qua cũng chỉ vì lo lắng cho vẻ đẹp và danh dự chốn quê

trời và nước Thiên Chúa thôi, chứ ở trên trời làm gì còn có những tâm tưởng ghen tương đố kỵ. Dầu sao cũng

phải có một quyết định. Các vị thánh bấy giờ nhất tâm cử người đến hỏi thánh Phêrô là vị giữ cửa Thiên đàng

xem sao, xin ngài giải thích cho biết việc ngài nhận vào Thiên đàng những nhân vật dáng vẻ quá cẩu thả, cách cư

xử quá xuềnh xoàng: hoặc là có phải cho họ ra ngoài nước vinh quang này một thời gian, để huấnluyện cho họ biết cách cư xử trong nước trời.



Đoàn sứ giả gặp thấy thánh Phêrô bận việc túi bụi. Ngài luôn cân nhắc, đo lường, tính toán công nghiệp

của những người đoàn đoàn lũ lũ đến xin qua cửa. Họ đến từ khắp các thành phố, từ khắp các miền trên trái đất,

vì dưới đó đang cử hành năm đại hồng phúc. Thánh Phêrô quay sang lục vấn một anh chàng lưu linh khốn

khổ nặc hơi men, tìm cách vào cửa nước trời. Thánh Phêrô bảo anh chàng phải đi thanh luyện một thời gian

trong luyện ngục đã, cho hết hơi rượu, hơi thuốc lá, thuốc lào cả cái thứ hơi rất khó ngửi là hơi gỏi cá chưa tiêu hết.

Chàng ta đang van nài, đang kêu xin, thánh Phêrô đang dứt khoát, thì thánh Philipphê đến thân mật vỗ lên vai

ngài:

- Chào thánh Phêrô, giữ cửa nước trời ?

Thánh Phêrô giật mình, quay lại, thấy ông bạn già ngày trước trong đoàn tông đồ Chúa; nhưng ngài hơi

xẵng giọng:

- Để tôi yên. Ông xem tôi có phút nào để lo cho bản thân tôi đâu !

Thánh Philipphê nói tiếp:

- Xin làm ơn ngừng việc chút xíu. Ngài cứ đóng phập cửa Thiên đàng lại trước cái kẻ say sưa tối ngày này

đã rồi xin lắng nghe chúng tôi thưa chuyện. Chúng tôi rất kính trọng nhiệm và tôn quí của ngài, nên mới quyết

định đến đây hỏi ngài xem vì làm sao mà từ ít lâu nay, ngài lại bỏ mất tính nghiêm minh của ngài, nhận vào

Thiên đàng những con người thô lỗ cùng nhóm với kẻ rượu chè be bét này như thế. Con số những kẻ bạo trợn

ấy quá lớn nơi chúng ta rồi:

Thánh Phêrô hùng hổ đáp lại:

- Cái gì? ông nói cái gì? Tôi canh giữ tỉnh thức đêm ngày, có lúc nào được yên tĩnh nghỉ ngơi đâu: nào là

phải xét từng cái giấy thông hành, nào là phải dò xét tận gan tận ruột từng người ấy chứ. Có thể nói rằng tôi

không bao giờ để cho một chút gì ô nhiễm qua được cái cửa này, từ ngày tôi được Thầy chí thánh trao chìa khóa

cho. Không ai có thể vào qua đây được mà tôi không phải cẩn thận cân nhắc từng li từng tí việc họ làm, từng tí

từng li điều họ tưởng nghĩ, ấy thế mà bây giờ ông lại đến trách tôi là đã nhu nhược, đã lơ là.



Trước thái độ thiếu bình tĩnh đó của thánh Phêrô, thánh Philipphê không biết nói thế nào nữa. May quá, có

thánh Máccô vốn là môn đệ của thánh Phêrô đứng gần đó, thánh Philipphê phảy ngón tay làm hiệu cho thánh

Mác cô nói. Thánh Mác cô đã biết tính thầy mình rồi, bèn lên tiếng:

- Thưa thầy Phêrô, xin thầy thứ lỗi, thầy đừng rối trí nhưng xin thầy cứ nhìn cái anh chàng đứng kia xem.

Đời nào lại có một người như thế ở nơi thánh thiện này được? Thầy cứ xem hắn ta lấm la lấm lét nhìn chúng

ta thế nào, cứ y như là hắn tìm cách lẩn tránh ấy ! Thầy nói sao về đôi giầy hắn mang kia, đầy những bùn đất

dính ở những con đường xấu xa lầy lội những tội lỗi hắn đã đi qua; và cái bộ áo rách như xơ mướp hắn mặc kia,

chắc chắn là nó bị xé rách trong những trận đánh lộn nào đó ở quán rượu chứ? Thế thì làm sao xứng với vinh

quang nước trời được?

Thánh Phêrô sửng sốt nín lặng. Ngài lật đi lật lại những cuốn sổ nhập Thiên đàng mà chẳng hiểu sao cả .

Quả thật, cái anh chàng ấy có dáng bộ một kẻ la cà tửu quán, hơn là năng đi nhà thờ. Những nắm tay của chàng

ta coi như quá quen với củi tạ đập trên lưng một người vợ xấu số hơn là quen lần hạt. Rõ ràng là hắn vào số những

người từng phải chui qua lỗ kim, và chỉ có những nhiệm tích hắn lãnh nhận lúc lâm tử mới có thể rút hắn ra

khỏi chỗ trầm luân đời đời. Thánh Phêrô không làm sao tin được mắt mình nữa. Ngài kêu lên:

- Cứ như thế thì tôi đã lầm, tôi phải xét lại hắn đã.

Vì quả thật chàng ta đã không bao giờ vào qua cửa này, nhưng qua một lối khác. Xin cho giữ hắn lại điều tra

xem sao. Ngài Nathanael là vị thông thái duy nhất trong đám chúng ta đây, xin nhờ ngài làm ơn soi sáng cái bí

mật này ngay cho, và nói cho chúng ta, những người như thế đã được ai cho vào.



Bị thúc đẩy vì nhiệt tâm quí hóa, thánh Nathanael đến gần ngay anh chàng và, qua một vài câu hỏi khéo

léo đã phát hiện ra ngay lý do sự việc. Ngài hối hả chạy ngay đến bên thánh Phêrô và kêu lên:

-Tôi tìm ra lý do rồi. Chỉ có Thánh Cả Giuse mới có thể chơi chúng ta những trò đẹp như vậy... Đó là bí

mật tại sao chúng ta cứ thấy tiếng cưa, tiếng bào, tiếng búa kì cạch bên cái bụi rậm khuất sau một bức tường nọ

của nước trời. Trong cái xó rất hẻo lánh của khu rừng nhỏ ấy nơi chẳng một vị thánh hay một vị thiên thần nào

lui tới, Thánh Cả Giuse đã lập một xưởng mộc.

Chúng ta cứ tưởng ngài chỉ thanh thản làm mấy cái đồ chơi cho đám các linh hồn nhỏ, hay những công việc vô

tội để giải khuây. Ai ngờ xa những con mắt bất cẩn nhòm ngó, ngài đã đóng một cái thang dài, dựa vào

bức tường thành lũy của thành đô chúng ta. Đó, bí mật là thế.



Thật là một mặc khải quá bất ngờ. Tất cả các thánh đều vội vã kéo nhau đến nơi vừa được tiết lộ.

Cái thang dài, rõ dài Thánh Cả Giuse làm còn đang đứng dựa sát bức tường. Ngó xuống, các thánh còn

thấy lố nhố dưới chân thang vô số người đứng chờ đến lượt mình trèo lên. Thánh Phêrô xanh mặt lại, lớn tiếng

nói:

- Đây rồi, chứng cớ phạm luật không thể chối cãi được nữa? Rõ ràng là Thánh Cả Giuse đã cho nhiều linh

hồn trèo lậu vào qua lối này. Bây giờ tôi mới biết cả cái đám thân chủ đông đảo của ngài dưới đất, cả cái lẽ tại

sao đoàn lũ những con người ăn mặc lôi thôi lếch thếch, chẳng ra hình thù nhân đức nào, tựa như cái anh chàng

ma men hồi nãy, đã không ngừng đi qua đi lại các công viên, các dinh thự, các vườn hoa, các lâu đài trong Thiên

đàng, chỉ vì họ có đeo ảnh vảy Thánh Giuse hoặc đã năng làm tuần cửu nhật kính Ngài.

Ai có thể nói lại được tất cả những tiếng la ó, những tiếng công kích Thánh Cả Giuse, trong tất cả các

hàng ngũ những người được tuyển phúc, sau khi các vị thánh đã khám phá cái thang đó. Thánh Phêrô bực mình

kêu lên:

- Có ích gì cho tôi nữa, nhiệm vụ làm người giữ cửa thành Giêrusalem thiên quốc? Tôi thà xin từ chức hơn là chịu để cho một linh hồn không qua cửa tôi coi mà vào Thiên đàng, cửa phải có cái cả cái khóa này mới mở ra được. . . Chúng ta còn làm được gì nữa chứ. Nào ! thánh Phaolô là thầy dậy các dân tộc xin ngài cho tôi một lời khuyên. . . Và quí ngài, thưa các thánh tông đồ, quí ngài theo phe nào đây?



Tất cả đều nhất trí cùng một ý kiến; tất cả đều đồng thanh tuyên bố rằng không thể để có một

lạm dụng như vậy; phải xua đuổi và trục xuất càng sớm càng hay khỏi Thiên đàng cái bọn người vô sừng vô sẹo

Thánh Cả Giuse đã cho vào lậu.

Tức thì thánh Grêgôriô, vốn từng là một hiệp sĩ ở trần gian, giữ chắc cây đòng trong tay, nhảy ngay lên ngựa

chiến; thánh Hubertô vốn là tay thợ săn giỏi ở dưới thế nắm vội nắm lấy cây giáo dài; hầu hết các vị tử đạo

rút gươm ra... Tất cả đều sẵn sàng lao đi đuổi xua đám người ấy, thì Thánh Cả Giuse bước đến, khiêm

nhường xin các ngài im lặng, rồi thủng thỉnh nói:

- Tất cả quí vị đã xếp hàng ngũ chống lại tôi, tôi còn làm gì được? Một mình tôi làm sao chống lại nổi

quí vị, để bảo trợ và giữ lại thân chủ của tôi? Nhưng xin quí vị đoái thương xét cho rằng tôi chỉ sử dụng đặc ân và

quyền lợi của tôi thôi. Đặc ân và quyền lợi ấy là tôi được tự do đến xin Thiên Chúa cho tôi sử dụng kho tàng ơn

Cứu Chuộc của Chúa Kitô, khi có người kêu cầu đến tôi.

Không bao giờ có ai có thể nghe nói một phàm nhân nào đó bất cứ họ là thế nào đi nữa, mà trông cậy tôi phù trì

lại uổng công được. Mặt khác thì Thiên đàng chúng ta có nhiều chỗ. Thân chủ của tôi cũng có nhiều hạng

người, có người văn minh, có người quê mùa như ở trần gian vẫn nói. Nhưng ai cũng có một trình độ văn minh

ân sủng cả, nghĩa là đáng là công dân nước Thiên đàng cả. Mấy người mà quí vị mới nhìn thấy xú xớ để gây ra

nguyên nhân chống lại tôi, là những người mới chân ướt chân ráo vào đây, tôi chưa kịp lấy y phục vinh quang

trong kho tàng Cứu Chuộc mặc cho họ đấy thôi. Nhưng nếu quí vị bắt các thân chủ ấy của tôi phải ra khỏi đây,

thì tôi, tôi cũng sẽ ra đi với họ.

Nghe bài nói dài của Thánh Cả Giuse, một số vị thánh chịu là có lẽ, nhưng phần đông thì nói:

- Vâng, xin Thánh Cả cứ làm như ngài muốn.

Câu nói nước đôi, hiểu là Thánh Cả cứ cho thân chủ ngài vào lậu cũng được, mà hiểu là ngài sẽ ra đi với

họ cũng được. Nhưng căn cứ vào thái độ của các thánh, Thánh Cả Giuse biết rằng các vị ấy muốn ngài đi.

Thế là Thánh Cả nở một nụ cười mỉm, rồi cho tập họp tất cả đám thân chủ của Ngài lại. Họ thực sự rất

đông đảo, thành một bộ sưu tập rất ngoạn mục, áo quần tề chỉnh và ngời sáng. Các thánh cầu chúc:

- Chúc Thánh Cả thượng lộ bình an! Vĩnh biệt! Vĩnh biệt!

Nhưng Thánh Cả Giuse vẫn chưa đi. Xem ra Ngài còn muốn làm cái gì nữa đó. Các thánh kêu to:

- Sao Thánh Cả còn chần chờ gì nữa thế. Đi đi thôi chứ.

Thánh Cả Giuse nhỏ nhẹ đáp lại:

- Ít là cho tôi chút thời giờ nữa, để tôi đóng yên cho con lừa của tôi, rồi tôi sẽ đi lập tức. Tôi phải đem

theo Nhà tôi và Con trai tôi nữa chứ. . .



Lời Thánh Cả nói đó như là một tiếng sét rất kinh hoàng, đánh xuống các thánh, làm các vị hoảng hốt. Nín

lặng vì vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, các vị đều bưng tai lại, và không ai dám ngước mắt lên nhìn Thánh Cả nữa.



Thánh Grêgôriô là người đầu tiên vội vàng tháo yên khỏi ngựa; thánh Hubertô và thánh Nathanael cuống cuồng

chạy trốn. Tất cả các vị đều mắc cỡ rút lui hết.

Nhìn lại, Thánh Cả Giuse thấy còn có mỗi mình trong tư thế chiến thắng. Ngài trấn an các thân chủ của

Ngài, bình thản trở lại xưởng gỗ. Ngài tức tốc làm thêm mấy bậc nữa vào cái thang thương xót của ngài.



Câu chuyện giả tạo trăm phần trăm, hư cấu từ A đến Z. Nhưng người kể câu chuyện cổ tích này cũng tỏ

tâm ý như sau: Ôi! Chớ chi chính tôi ngày kia cũng được phúc bám vào cái thang của Thánh Cả Giuse, bổn mạng ơn

chết lành. Và như thế là tôi được phúc vào Thiên đàng đời đời ? "

(Chuyện cổ tích xứ Flandre, Nước Bỉ)
Back to top
View user's profile Send private message
Display posts from previous:   
Post new topic   Reply to topic    Thân Hữu Đồng Công Hải Ngoại Forum Index -> Thân Hữu Nhỏ To All times are GMT - 8 Hours
Page 1 of 1

 
Jump to:  
You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum


Powered by phpBB © 2001, 2005 phpBB Group