Thân Hữu Đồng Công Hải Ngoại Forum Index Thân Hữu Đồng Công Hải Ngoại
Hội Thân Hữu Đồng Công
 
 FAQFAQ   SearchSearch   MemberlistMemberlist   UsergroupsUsergroups   RegisterRegister 
 ProfileProfile   Log in to check your private messagesLog in to check your private messages   Log inLog in 

Bài hồi Ký của anh Minh Ngọc XI sau chuyến truyền giáo VN 10-2017

 
Post new topic   Reply to topic    Thân Hữu Đồng Công Hải Ngoại Forum Index -> Thảo Luận - Discussion
View previous topic :: View next topic  
Author Message
luuchu



Joined: 26 Jun 2007
Posts: 2477

PostPosted: Thu Dec 07, 2017 6:09 pm    Post subject: Bài hồi Ký của anh Minh Ngọc XI sau chuyến truyền giáo VN 10-2017 Reply with quote

MỘT CHUYẾN ĐI (Hồi ký – bất đắc dĩ)
Minh Ngọc, XI



(hình chụp tại Lavang ( trưóc vương cung thánh đường Lavang điêu tàn vì chiến tranh 10/10/2017)


Hôm chót của chuyến Hành Trình Truyền Giáo Việt Nam 2017 của Hội Thân Hữu Đồng Công Hải Ngoại (HTHĐCHN), trước khi về Mỹ, anh thánh sống Cao Tâm Phương ra lệnh cho em:
“Về tới nhà rồi phải viết một bài tường thuật lại chuyến đi đấy nhá. Em thích đọc các emails dí dỏm, ngộ nghĩnh, và buồn cười của anh.”
Té ra là ATP (Anh Tâm Phương) thích đọc các bài emails có lý sự cùn và dở người dở ngợm dở đười ươi của em để giải trí! Em nhăn nhó:
“Em bận lắm, làm việc ở tiệm tạp hóa 15 giờ mỗi ngày, còn giờ còn sức đâu mà viết!”
ATP vẫn không có tha:
“Không viết dài thì ngắn cũng được!”
***
1. Ý ĐỒ ĐEN TỐI: VỪA ĐƯỢC TIẾNG VỪA ĐƯỢC MIẾNG
Hồi đầu năm 2017, anh Cao Tâm Phương (Cao Tấn Tĩnh) đội IX - Hội Trưởng HTHĐCHN gửi email thông báo là sẽ có chuyến đi thăm các địa điểm Truyền Giáo của Nhà Dòng Mẹ Chúa Cứu Chuộc (CRM là tên mới, CMC là tên cũ) ở Việt Nam. Em liền nghĩ bụng: - Ừ, cái mục này hay đấy! Nghe đâu là nhà Dòng có nhiều cha và có nhiều trụ sở lắm rồi mà. Nếu mình đi: Mình vừa ĐƯỢC TIẾNG (= get the credit) là người nhân đức, là đi thăm các nơi truyền giáo; mà lại vừa ĐƯỢC MIẾNG (fun, = vui nhộn) là được đi du lịch từ Nam ra Bắc, lại có sẵn tour guide (= hướng dẫn viên du lịch), vừa khỏi phải lo về chỗ ăn chốn ở, khỏi phải lo phương tiện di chuyển, lại vừa RẺ tiền (Thế thì còn gì bằng!). Thú thật với các anh, em nghĩ việc Truyền Giáo thì đã có Tòa Thánh và các Đấng các Bậc ăn cơm Nhà Đức Chúa Trời lo rồi, mình có làm được gì đâu? Nếu có cần giáo dân, thì đã có ATP viết mấy chục quyển sách rồi đó (mà em chưa đọc quyển nào hết – xin lỗi ATP nghen, mấy quyển sách anh tặng, thì mấy lần dọn nhà (moving), em làm mất hết rồi! Em cũng xin lỗi là chưa có gửi tiền chi phí mấy quyển sách đó để anh phát triển việc Truyền Giáo! Sorry!) Em thì chỉ chú ý và lấy làm quan trọng ở cái điểm này thôi: Chuyến Hành Trình Truyền Giáo nó “PHÂN” (=fun) và nó RẺ, đáng đồng tiền bát gạo. Vì tính em thích đi du lịch (để chụp hình và quay video) mà khổ một nỗi là không có tiền.
2. CÓ MẤY NGƯỜI ĐI: TÌNH NGAY LÝ GIAN
Ngay sau đó em có hỏi ATP là được mấy người đi rồi? ATP trả lời:
Đếm đi đếm lại thì được hơn 10 người rồi!
Em nghĩ bụng: thông báo thì nói là thuê xe 30 chỗ, mà chỉ có 10 mống thì đi cái quái gì. Em liền chỉ trích ATP:
Trong email thông báo, anh nói là đội IX sẽ tổ chức kỷ niệm lễ Ngọc Khánh 50 năm Khấn Dòng, cho nên em nghĩ là nhiều anh em đã hiểu lầm đây là chuyến đi của đội IX tổ chức, rồi anh lôi kéo thêm THĐC vào cho nó đầy xe, nên ae THĐC không có “phiêu cắm-phở-tế-bồn” (feel comfortable = thấy tự nhiên, thấy thoải mái) để tham gia.
ATP đính chính ngay:
Không có! Hai “i-vén” (events = dịp lễ, biến cố) chỉ trùng ngày thôi. Đội IX họ sẽ đi du lịch miền Đông Nam Á, chứ không có đi ra ngoài Bắc với mình.
Em trả lời:
Nhưng mà anh viết chung với nhau như vậy thì rõ là tình thì ngay mà lý thì gian đấy! Rất là dễ bị hiểu lầm!
Sau khi ATP đã dời đi dời lại ngày hạn chót ghi danh là 30 tháng sáu, rồi tới 30 tháng bẩy, rồi kêu gọi thêm ở Ngày Thánh Mẫu, mà quanh đi quẩn lại thì con số cứ nằm ỳ ở chỗ 7, 8, 9 người “muốn” đi!
Em có gọi điện thoại thăm dò một số anh đội trẻ (9,10,11) thì ai cũng có lý do chính đáng để kiếu từ - y chang như trong Phúc Âm - kẻ thì đi buôn bán, người thì dựng vợ gả chồng, người thì thăm ruộng, người thì không còn vacation (ngày nghỉ phép), v.v…
Có anh thì nói: Em muốn đi lắm, nhưng em không muốn làm phiền các anh.
Em ngạc nhiên, thì anh nói tiếp:
Nếu em đi thì các anh cứ phải dừng xe 30 phút một lần cho em đi tiểu.
Em phân bua (vì cần người đi quá rồi – có phải năn nỉ thì cũng phải chịu thôi):
Không sao, em sẽ kêu bác tài xế dừng xe để anh tưới vào gốc cây cao su đọc đường!
Anh ấy la làng: “Không được! Nó không chịu ra! Lỗi đức nết na! Phải vào phòng đóng cửa lại thì em mới đi được”
Thôi thì em đành phải bái phục và chịu thua!
3. ĐI ĐƯỢC HAY KHÔNG: Ý CHÚA QUAN PHÒNG
Riêng phần em, cho tới giờ chót vẫn không dứt khoát là có đi được hay không. Tiệm tạp hóa của em quanh năm ngày tháng chỉ đủ ăn - lấy công làm lời. Trong một năm, chỉ có ngày lễ hội Diễn Hành Nữ Hoàng Đăng Quang (= Home Coming Parade) của trường Đại Học gần đó - đi ngang qua tiệm - là ngày huy hoàng sán lãi nhất - để gỡ gạc lại chút xíu- bù cho cả năm. Vì chuyến đi thì TRÙNG với ngày lễ hội này, cho nên em không đi được!
May quá! Vừa nhận được tin là ngày diễn hành - bình thường là đầu tháng 10 mỗi năm - sẽ được dời vào cuối tháng mười! Đúng là ý Chúa muốn cho mình đi rồi! Em liền mua vé máy bay. Khi vừa mua vé xong, thì lại nghe tin là ngày diễn hành sẽ đổi lại như cũ là mùng 7 tháng 10: TRÙNG ngay vào ngày em đã bay về Việt Nam mất rồi - cho nên em lại buồn và lo lắng. Well, cỡi trên lưng cọp rồi, chịu thôi! Nhưng không ngờ, khi em về đến Việt Nam thì lại được người nhà báo tin là: Vào phút chót, cuộc diễn hành đã được dời vào đầu tháng 11 vì lý do thời tiết. Em lại thở phào nhẹ nhõm, thì ra Chúa Mẹ cũng sắp xếp đâu vào đó cho mình, lo làm chi cho mệt.
4. THỐNG KÊ: THẰNG TO MỚI ĐƯỢC CHUI VÀO LỖ
Cuộc Hành Trình Truyền Giáo kéo dài 12 ngày, từ 6/10 đến 12/10/2017. Đi qua một chặng đường dài 2,123 cây số, trên các quốc lộ: 1A, 14, 19, 10, 3,.. và các Đường Cao Tốc: ĐCT 01, ĐCT 20, ĐCT 05, ĐCT 302… Đi qua rất nhiều đèo: đèo mẹ, đèo con, đèo Cả, đèo nửa, đèo Hải Vân, đèo Ái Vân, đèo thằng Nhật, đèo thằng Tầu. Nhưng mà không có leo lên nó như đời xưa, mà chỉ cần chui vào lỗ của nó thôi. Lỗ của nó vừa to, vừa dài, vừa sáng láng! Mà lại không được chanh nhau, lại cấm các thằng nhỏ, thằng to mới được vào! Đường hầm qua đèo rộng thênh thang, cái thì mỗi chiều 1 làn (lane), cái thì 2 làn, có đèn sáng quắc, có quạt thông khí, các xe không được qua mặt nhau (No passing), cấm xe gắn máy (xe gắn máy được xe to chở sang đầu bên kia). Hành trình đi qua 22 tỉnh, 13 giáo phận, đi qua nhiều danh lam thắng cảnh kể không hết: Nha Trang cát trắng, Phan Thiết mặn mà (nước nắm), (Bình Long anh dũng,) Kon-Tum kiêu hùng, Linh Địa La Vang, Tam Đảo mơ màng, đảo Ngọc thơ mộng, núi Ba Vì mênh mông,… Ở thành phố Sài Gòn thì đoàn đã lên đến tận mây xanh = “Lầu 55” – tên của nhà hàng cao nhất Sài Gòn để uống cà phê và ăn kem. Ai cũng liếm môi thòm thèm, ngỡ ngàng nuốt nước bọt, tắc lưỡi khen nức nở và nhớ đời: Cà phê ngon thật! (vì không đủ 1 hớp!). Kem ngon thật! (vì không được 1 muỗm!). Cái ly thì không có to hơn quả trứng gà, mà phải mất gần USD10.00 một phần, tởn đến già? Nhưng bù lại thì được xem đèn xanh-xanh đỏ-đỏ chớp-chớp nháy-nháy của cả-và thiên hạ!
Mặc dù chính yếu là thăm 5 trụ sở truyền giáo của Dòng, nhưng vì lý do bị bão và lụt, không ghé Đức Tổng Kiệt được, nên đã có giờ để đi thăm một lô các địa điểm bất ngờ không có trong chương trình. Không kể nhà máy Formosa và mấy chỗ “quen” của ATP: Cô Nhi Viện Tật Nguyền Bại Não 19/3, đoàn còn đi thăm quê hương nơi chôn nhau cắt rốn AQP, thăm mộ ông bà AQP, thăm căn nhà AQP đã sống trước khi đi tu, thăm “cái nôi” của Dòng Đồng Công Liên Thủy – trụ sở đầu tiên của Dòng, nơi Đức Mẹ soi sáng cho AQP ơn Lập Dòng,…
5. NHẬN DIỆN PHÁI ĐOÀN: ĐI CHẤM XUỐNG HÀNG
Mỗi khi được giới thiệu là “… có PHÁI ĐOÀN Việt Kiều về thăm (… tòa Tổng Giám Mục, Nhà Dòng, Giáo Xứ, Giáo Họ … “ thì em lại xấu hổ và ngượng chín cả người. Vì nhìn đi nhìn lại thì chẳng thấy phái đoàn đâu hết. Cả thảy chỉ có 2 cha Tuyên Úy Việt Nam chính cống đi kèm là cha Nhất (XII) - đặc trách Gia Đình Đồng Công và cha Khải (XII) -Trưởng Ban Xã Hội, còn lại là 8 mống Việt kiều. Mà con số 8 này còn bị phân tán be bét ra thật là thê thảm: Không kể 2 ông thợ chụp hình và 2 ông tàn tật, thì chỉ còn có 4 mống khi được giới thiệu!
Khi mới tới 1 địa điểm nào đó thì Anh Tâm Phương (IX) chạy lăng xăng đi khắp nơi để chụp hình, không thấy bóng vía đâu nữa (em rất là bực mình vì phái đoàn như rắn mất đầu). Minh Ngọc (XI) thì gầy gò như con chó đan, mặt mày xanh mét cắt không còn tí máu, thật là hổ ngươi và mất mặt cho một cường quốc USA mà có người dân còm cõi ốm o như vậy. Bụng thì đeo cái fanny pack, tay thì cầm cái máy chụp hình, cũng chạy ngược chạy xuôi đuổi theo ATP. Khi giới thiệu phái đoàn thì chỉ có anh Điềm (IX) là nổi đình nổi đám nhất, vì có vóc dáng cao to vạm vỡ, cộng thêm nhiều bơ sữa của xứ Huê Kỳ, lại có thêm bộ râu quai nón giống hệt như các cố Tây Ban Nha! Thứ đến là cha Khả (XI) Việt Kiều xịn, vì đi đâu cha cũng có sẵn kẹo bánh để phân phát cho các em nhỏ, và tiền lẻ để lì xì, đúng nhãn hiệu Việt Kiều thứ thiệt. Rồi đến anh Lý (IX) người cao ráo đẹp trai và anh Chuyên (IX) đạo mạo đi tháp tùng cha Khả. Sau khi giới thiệu phái đoàn xong thì bất ngờ có 2 người hành khất bước vào: 1 ông đi chấm phết, 1 ông đi chấm xuống hàng. Anh Khiết mập (XI) thì xương đùi chân phải đã được thay thế bằng tấm bản lề Titanium và một nắm đinh ốc và bù long từ 7 năm nay rồi, nên bước đi rất là nhịp nhàng và ngọt ngào như điệu nhạc Bô-lé-rô. Cứ chân trái bước 1 bước, thì chân phải quét 1 cái, nên phải được diển tả là kiểu đi chấm phết cho nó chính xác! Người tiếp theo là anh Chủ (IX). Mấy ngày đầu thì anh Chủ rất là sáng sủa đúng điệu một chuyên gia du lịch có tầm vóc quốc tế mà em rất lấy làm ngưỡng mộ: Quần du lịch kiểu Tây-ba-lô loại có 10 túi, áo du lịch hàng hiệu loại có nhiều cửa sổ và ống thông hơi, mũ du lịch chống nắng rộng vành của dân du lịch chuyên nghiệp kiểu người hùng trong phim Indiana Jones. Đáng tiếc là khi tới Nha Trang, sau Thánh Lễ tờ mờ sáng, lúc ở ngoài đài Đức Mẹ dưới chân đồi, khi thấy mấy cô gái bán hoa rong, anh cứ tưởng bở là các em gái hậu phương ra tặng hoa cho các anh chiến sỹ tiền tuyến, nên chạy bổ lại tính ôm …ơ ơ ôm bó hoa … nhưng anh quên sót là còn 1 bậc đá tam cấp từ chỗ anh xuống chỗ cô gái bán hoa, nên bị té nhào và sai khớp chân. Từ đó trở về sau, tướng anh đi còn ngoạn mục và đẹp mắt hơn anh Khiết nhiều phần. Cứ chân trái bước 1 bước, thì chân phải lại bái quỳ 1 cái. Đúng y như là kiểu đi chấm xuống hàng. Khi giới thiệu phái đoàn thì không thấy bóng vía 2 vị này đâu cả, (vì còn đang lẹt đẹt mãi phía sau). Ba phút sau thì mới thấy hai nhân vật quan trọng cà nhắc bước vào. Mọi người đều trố mắt nhìn nhau và thắc mắc: Ở Mỹ mà cũng còn có người đi khập khiểng sao? Mấy ông này có phải là Việt kiều thật không? Thật là khó tin!
6. ANH CHỦ: BÀ MẸ QUÊ
Hôm đi đón phái đoàn Việt kiều từ Houston, Texas đến tại Phi Trường Hồ Chí Minh thì chỉ có anh Chủ là xôm tụ và sầm uất nhất. Anh Chủ đẩy 1 xe đầy ắp các thùng quà cao ngất che hết cả người, nhưng khi vừa ra đến ngoài thì 1 bầy các cô trẻ đẹp chạy lại vồ lấy và ôm nựng tíu tít, em thấy mà phát thèm! Anh Chủ lính quýnh giới thiệu: Đây là cô em họ, cô này là cháu ruột dư, cô bên kia là cháu ruột thừa. Còn đây là ma-sơ. Em thì hoa cả mắt ra và thấy cô nào cũng dễ thương giống cô nào. Dù sao cũng xin cảm ơn anh Chủ cách đặc biệt: Lúc nào anh cũng giống như một bà mẹ quê, luôn luôn lo lắng săn sóc cho anh em như bầy con nhỏ. Hôm mưa ở Hà Nội, anh Chủ lấy áo mưa của mình cho em mượn, em cảm động quá nên khóc sướt mướt cả đêm, nước mắt vãi ra ướt cả gối đầu và còn đong được đầy 2 bát chiết-yêu! Còn ngày đầu tiên của cuộc hành trình, bắt đầu đi từ Thủ Đức, đường dài ơi là dài, ngồi ê cả mông. Nhiều khi sốt ruột em muốn hỏi: “Are we there yet?” (Sắp tới nơi chưa?) thì liền nghe thấy tiếng xào xạc ở dưới cuối xe buýt, thì ra bà mẹ mìn - xin lỗi - bà mẹ quê Lưu Chủ đang xé bịch ny-lông để phát bánh kẹo cho các hành khách. Không biết anh đã thu thập tích trữ từ lúc nào mà có nhiều kẹo bánh quá trời, ăn hoài hoài liên tục mà vẫn không hết. Những ngày còn lại của chuyến đi thì các anh khác đã mua các thứ “đặc sản” địa phương dọc đường mỗi khi xe ghé vào trạm xăng cho hành khách xả nhớt. Nào là các thứ trái cây kỳ lạ của vùng đó, hoặc là các thứ bánh kẹo đặc sản địa phương, có khi thì là ly sữa dê chua xôi nếp cẩm.
7. ANH KHIẾT MÂP: VUA KỂ CHUYỆN CƯỜI
Muốn có một cuộc hành trình vui nhộn thì không thể nào thiếu anh Khiết mập được. Trên xe có microphone và loa, nên những lúc rảnh thì cả đoàn được nghe anh Khiết kể chuyện tiếu lâm, đại khái là các sự tích cuộc đời và các kỷ niệm đáng yêu của anh khi đi câu cá với anh Chủ. Cám ơn anh Khiếp mập đặc biệt vì đã gọi điện thoại các cháu ở Long Khánh để viện trợ cho đoàn khi xe của đoàn đi qua ngã ba Bảo Thị, Long Khánh. Xe chỉ dừng có 3 phút thôi thì đã đủ giờ chất lên xe các thứ trái cây đặc sản của vùng Long Khánh: nhãn hạt tiêu, chôm chôm tróc, ổi xá lị, na lựu đạn… Riêng em thì rất thích na lựu đạn nên đã âm thầm xơi 2 trái cho bõ ghét. Anh Khiết nhớ cho đoàn gửi lời cám ơn các cháu của anh đặc biệt nhé. Cũng không quên cảm ơn anh Khiết đã khoản đãi cả đoàn một bữa ăn tối ở nhà hàng 5 sao tại Hà Nội đêm cuối cùng và anh còn bao luôn bia xanh rượu đỏ uống no say thả cửa.
Một điểm đặc biệt trong bữa ăn tối này là anh Lưu Chủ quá chén nên chóng mặt và phải tựa đầu vào ngực cô tiếp viên trẻ đẹp. Cô nàng thì cứ lẩn quẩn vấn vương bên anh Chủ và kiếm cớ rót rượu cho anh Chủ liên tục. Bốn mắt nhìn nhau không chớp, tay thì trao đổi số phone và miệng thì ngẹn ngào hẹn ngày tái ngộ. Hình như cả anh Khiết và anh Khả đều chụp được tấm hình bịn rịn lúc chia tay này. Em có nghe là hai anh đã tống tiền anh Chủ là nếu không đút lót đầy đủ theo thủ tục “đầu tiên” thì sẽ tố cáo và sẽ đưa hình chụp cho chị Chủ coi. Không biết câu chuyện làm-ăn-lớn này đã thành công tới đâu rồi mà vẫn chưa thấy hai anh Khả/Khiết chia tiền cho mọi người trong đoàn gì hết?
Em cũng nghe đồn là, vì sợ anh Chủ lẳng lơ đa tình dễ sa ngã lỗi lầm nên chị Chủ đã nhờ Cha Khả làm Giám Thị kiểm soát anh Chủ 24/24 và bắt anh Khiết mập phải bảo đảm là sẽ ôm anh Chủ ngủ mỗi đêm thì chị Chủ mới đồng ý cho anh ấy đi Việt Nam. Thảo nào mà sáng nào cũng thấy anh Khiết mập than thở là: Đêm hôm qua ngủ không được tí nào vì anh Chủ ngáy to quá, ôm anh Chủ thì không khác gì ôm bó củi, vì cả người toàn xương là xương, chẳng sướng tí nào. Rờ vào lưng thì da sần sùi như da cá sấu, lại thêm lợm cợm lởm chởm như là giấy nhám, không có mịn mà mềm mại hay ướt át tí nào hết!
8. ANH KHẢ: VIỆT KIỀU THỨ THIỆT
Cảm ơn anh Khả là người rộng rãi, tế nhị, và khéo đối xử tùy từng tình huống. Không kể nhiều lần anh mua bánh trái cho cả đoàn. Đặc biệt là khi đi tới các nơi, lúc nào anh cũng có giải pháp tốt đẹp để mọi người có ấn tượng tốt về đoàn. Khi thì phát bánh kẹo cho các em thiếu nhi, khi thì lì xì cho các thầy chủng sinh và các sơ của các dòng nữ. Khi thì “bắt tay” các cha xứ, ông trùm, v.v… Cũng may mà đoàn có anh nên được nhiều tiếng thơm và đỡ mang tiếng xấu là đoàn Việt kiều dổm chẳng thấy biết điều và có quà cáp gì hết.
9. ANH TÂM PHƯƠNG: THẬT LÀ TUYỆT VỜI!
Anh Tâm Phương về VN trước em 1 ngày; khi gặp, ATP rủ rê: Em đang ngủ ở nhà khách của Nhà Dòng, vui lắm, phòng còn 1 giường trống, anh về ở luôn cho vui. Em nghe lời dụ dỗ đường mật của ATP nên dọn từ hotel gần nhà dòng về nhà khách ở. Tối hôm đó, ATP vừa đặt mình xuống chiếu thì đã ngáy te te rồi. Còn em thì trằn trọc mãi không sao ngủ được: Giường không có nệm nên cứng như là cái phản, cửa sổ thì mở toang hoang, cái quạt trần thì vặn từ số 1 đến số 10 cũng cứ quay rom rem như thể là sắp hết bin. Đặc biệt là có một bầy muỗi, con nào con nấy to như con chuồn chuồn bu lại hút máu em. Em lấy mền xua chúng nó sang giường ATP, mà quái lạ là chúng nó không cắn ATP, mà cứ bay ngược lại cắn em. Em phải chửi thầm: Mẹ cha chúng bay, ngu ơi là ngu, cái ông Tâm Phương béo tốt có mấy gallons (=4 lít) máu thì chúng mày không chịu cắn, còn tao chỉ có 2 xị thì chúng mày lại cứ bu vào! Mới đấy mà đã 4 giờ sáng, chuông khánh kêu lên inh ỏi. Thế là em lại bị đi theo ATP để đi đọc kinh và đi lễ bất đắc dĩ!
Ai cũng phải khâm phục là ATP có trí nhớ dai thật là khủng khiếp. Trên xe buýt, ATP chia sẻ những tin tức, những cảm nghiệm tâm linh và Lời Chúa cho cả đoàn liên tục trong suốt cuộc hành trình. Trích Kinh Thánh thì anh nhớ là từ đoạn nào câu nào – y như là các mục sư Tin Lành. Nói về lịch sử Dòng thì anh nhớ tường tận năm nào, tháng nào, ở đâu, có những ai, v.v… Nói về AQP, về Lý Tưởng Thánh, về Đức Mẹ thì anh thao thao bất tuyệt như là một đài Radio FM - có cắm điện 110v. Em quay ra đằng sau xe để nhìn thì thấy hết mọi người ai cũng gật gù đồng ý, mắt thì nhắm nghiền lại như thể đang ở bậc nhiệm hiệp ở tầng trời thứ ba, miệng thì há hốc ra, nước miếng nước rãi thì chảy ra ướt hết cả cổ áo!
Trong chuyến hành trình thì ATP bắt mọi người phải lần chuỗi Lòng Thương Xót Chúa lúc 3 giờ chiều. Sau khi đã chia sẻ hết các cảm nghiệm thì anh lấy sách lịch sử Dòng ra đọc cho mọi người nghe, rồi kể chuyện cổ tích từ thời ông Bành Tổ, xuống tới các đấng bậc tổ phụ của Dòng Đồng Công, rồi chuyện di cư 75, chuyện Đức Hồng Y Bê-na-đô Law , chuyện cha Mắc-Ăn-Rêu (McAndrew),v.v…Trong mọi hoàn cảnh và tình huống thì lúc nào ATP cũng nhìn ra được “Thánh Ý Chúa” và cảm tạ Chúa rối rít cả lên rồi than thở rất là to tiếng: “Thật là tuyệt vời !” Trong chuyến hành trình, ATP đã than thở Thật là tuyệt vời! hơn một trăm lần! Ai không tin thì cứ hỏi những người đã đi trong chuyến hành trình thì biết!
10. TRONG BÓNG TỐI - NGƯỜI BẢO TRỢ BAN VIDEO: ANH HỒI LINH (IX)
Cảm ơn người bảo trợ âm thầm cho Ban Video trong chuyến Hành Trình Truyền Giáo này là anh Nguyễn Hồi Linh (IX). Khi em gọi điện thoại hỏi thăm thì anh cho biết là không đi VN lần này được. Mấy năm trước trong lần họp mặt Ngày Hội Ngộ 1 THĐC toàn quốc tại Carthage, MO anh Hồi Linh đã tự ý offer là, khi nào Ban Video của Hội TH cần cái gì thì cho anh ấy biết. Nhưng em chưa có dịp nào để dùng tới lòng hảo tâm này. Nhân tiện năm 2018 tới sẽ có Ngày HỘI NGỘ 2 THĐC tại Dallas, TX và cộng với chuyến HTTG này, nên em cần sắm sửa thêm 1 ít phụ tùng cho dễ làm việc, và anh Hồi Linh đã hứa cho 1 ngàn. Trong chuyến đi này thì em chỉ có 1 bộ quần áo mặc trên người, cộng thêm 2 áo mỏng ngắn tay để giặt mỗi buổi tối để sáng hôm sau có áo mặc. Một vali thì hoàn toàn là chỗ cho đồ phụ tùng của video: một laptop, các thứ bin (batteries) và thẻ từ, 2 đĩa từ: mỗi đĩa 2TB. Tối nào thì em cũng lục đục cả đêm để xạc cho đầy các cục bin, và chép các thẻ từ (SD cards) sang đĩa từ (hard disks) để hôm sau có thẻ trống xài tiếp. Hôm trước khi về Mỹ, lúc từ giả ở Hà Nội, em có đưa một đĩa từ 2TB cho một anh trong đoàn: Em có hai đĩa từ là bản sao-chép của nhau, anh mang 1 đĩa về Mỹ giúp em. Nếu 1 bản có bị thất lạc hay bị tịch thu, thì mình còn bản sơ-cua. Khi ở phi trường Nội Bài đi vào HCM, Vietjet Airline là hãng máy bay nội địa chỉ cho mang 7kg lên máy bay (!), nên em phải ký gửi vali. Em bị hải quan gọi vào để kiểm soát hành lý ký gửi (check-in): Trong vali, vì toàn là đồ sắt, nên trên màn hình X-Ray nó hiện lên các ô vuông đỏ lòm! Trong chuyến bay từ Hồ Chí Minh về Mỹ thì em bị hải quan tịch thu vài món đồ phụ tùng lặt vặt. Em nói là tôi đi các phi trường Mỹ và các nước khác không có vấn đề gì hết. Họ trả lời là: Ở đây KHÁC, nhà nước có QUY ĐỊNH riêng, các đồ này không được mang lên máy bay, phải ký gửi. Vì em đi người không, chỉ có 1 ba-lô, vali đã bỏ lại VN, không có hành lý check-in, nên họ đã bỏ các món đồ này vào thùng đồ bị tịch thu. Hú vía, cũng may mà họ không tịch thu cái đĩa từ (có các video của mình)!
TB. Xin lỗi anh Hồi Linh và các anh đội IX, vì em không có hình của các anh trong Lễ Ngọc Khánh khấn dòng. Mặc dù em đã chuẩn bị, nhưng vào phút chót, ATP cho biết: Lệnh từ cấp trên Nhà Mẹ: Không ai được chụp hình và quay video gì hết, tất cả đã có Ban Video Nhà Mẹ đảm trách rồi. - Amen.
11. VIỆT NAM PHÁT TRIỂN: ĂN - Ở - XA LỘ
Các phương diện khác thì không biết, nhưng về ăn uống thì Việt Nam phát triển rõ ràng nhất. Hai bên đường chi chít các bảng hiệu giới thiệu các món ăn đặc sản của mỗi vùng: Dê Núi, Gà Đồi, Cá Sông, Lươn Đồng, Lợn Cắp Nách, Kẹo Cu Đơ, v.v… Nổi bật nhất là đoàn đã đi nhậu thịt chó ở quán Tư Thân 2 tối hôm thứ Sáu đầu tiên mới tới Việt Nam. Chỉ cần 1 bữa nhậu này thôi thì cũng xứng đáng tiền vé máy bay rồi: Giồi chó thơm dòn, chó rựa mận beo béo keo sệt sệt, chó luộc, chó nướng, chả chó, lá mơ thơm thơm thúi thúi, gốc sả bùi bùi re re cay cay, húng quế đậm đà, ngò gai dịu dịu, ngổ ôm thanh thanh, bia lát-xê ngọt lạnh,… Trên Thiên Đàng mà không có thịt chó thì chỉ chấm điểm cho 4 sao thay vì 5 sao, có đúng không? Đi đến đâu, thì đoàn cũng được tiếp đón nồng hậu và thiết đãi các món ngon vật lạ và đặc sản mỗi vùng, gà rừng, thịt mèo Tiểu Hổ, thịt ngựa, cá trê cá lóc nướng, v.v…
Trái cây nổi bật nhất trong hành trình là Trái Thanh Long “Hai Vỏ Đỏ Lòng”. Đây là một phát hiện và là sáng kiến mới của nông dân Việt. Sau khi trái Thanh Long đã chín cây lần thứ nhất, họ đánh lừa và làm trái Thanh Long bị thương tích. Cây Thanh Long đổi sang tư thế tự vệ để sinh tồn và mọc ra lớp vỏ thứ hai để bảo vệ trái Thanh Long, trái này được nuôi thêm và chín cây lần thứ hai. Trái Thanh Long hai-vỏ-đỏ-lòng có vỏ rất dầy, ruột đỏ tía đậm, và ăn rất ngọt. Nông dân Việt cũng bắt điện sáng cho các nông trại Thanh Long để chúng bị mắc lừa về thời tiết mà phải ra trái quanh năm!
Về chỗ ở, đoàn đã ở nhiều hotel, hai tòa Tổng Giám Mục, đi lễ ba nhà Dòng Nữ, các sơ thì hát líu lo thánh thót như chim vậy. Trong các hotel thì chỉ có một hotel 3 sao ở đảo Ngọc là đạt tiêu chuẩn, còn các nơi khác thì sai bét: Trên giường họ chỉ trải 1 tấm “ra” trải giường (đôi khi cố định) và 1 cái mền đắp. Không có trải 2 tấm “ra” đúng như tiêu chuẩn, yuck !!!
Các xa lộ, tỉnh lộ thì bao gồm nhiều mức độ khác nhau. Nhiều xa lộ (đường cao tốc) cấm xe gắn máy và cho chạy 90km/giờ thì cũng suýt soát gần được như xa lộ ở Mỹ. Nhiều cầu bắt qua sông do công ty Nhật xây cất trông rất kiên cố và mỹ thuật, đạt tiêu chuẩn của Mỹ. Nhiều đường do các công ty ba trợn xây cất, nên xong khúc cuối thì khúc đầu đã hư ổ gà. Các chỗ nối cầu vuợt (overpass) thì có bậc như là nấc thang nên xe đi ở tốc độ cao sẽ xóc cái rầm một cái muốn gẫy ống nhún luôn. Chỗ các đường lớn gặp nhau thì Roundabout (bùng binh: tiếng miền Nam, vòng xuyến: tiếng miền Bắc) rất là phổ thông. Các freeway interchange (Nút nối giao thông) của xa lộ thì chỉ có lai rai, vẫn còn hiếm. Nổi bật nhất trong chuyến đi là đoạn đường đèo đi lên Núi Tam Đảo, một thắng cảnh cách Hà Nội 1 giờ rưỡi, gần tương đương như Đà Lạt nhưng nhỏ hơn Đà Lạt nhiều. Đường đi rất hiểm trở và nguy hiểm (đang được mở rộng – hy vọng sẽ xong trong 1, 2 năm tới), nhưng phong cảnh rất đẹp!
Khi đoàn đi tới miền Bắc thì bị cơn bão nên đường xa lộ bị lụt gần ngập hết bánh xe, các xe gắn máy phải đi tăng-bo (nhờ xe lớn chở qua). Các xe nhỏ 4 bánh như taxi thì phải đậu lại không đi tiếp được. Trên xe của đoàn, các vali để trong gầm xe thì bị nước ngập và ướt hết quần áo. Tệ hại nhất là hai anh Tâm Phương và anh Khiết, phải giặt và phơi đồ cả đêm.
Đường từ xa lộ đi vào các xóm nhỏ thì Amen – Allelujia! Có chỗ đẹp thì đổ xi-măng, có chỗ thì trải đá, có chỗ thì đường đất, các ổ gà thì làm cho hành khách lắc từ 45 độ bên trái sang 45 độ bên phải! Vì trời mưa bão nên các vũng sình lầy nước đọng, vũng-trâu-nằm, ao cá đầy dẫy la liệt trên các tuyến đường vào thăm đa số các trụ sở. Phải công nhận là các tài xế Việt Nam giỏi thật: Các xe tránh nhau chỉ cách 2, 3 đốt ngón tay! Có thể chui qua các khúc cua gắt ở các ngóc ngách ngỏ hẻm thật tài tình mà không lọt xuống mương! Đồng bào ta thì vẫn vô tư phơi lúa thóc rơm rạ khắp mọi nơi: trên freeway, trên xa lộ, quốc lộ, tỉnh lộ, hẻm lộ, chẳng tha chỗ nào!
12. CÁC NƠI TRUYỀN GIÁO: NHIỀU KHÓ KHĂN
Các nơi truyền giáo thì gặp khó khăn về mọi mặt: về chính quyền, về dân chúng, về nội bộ.
Về chính quyền thì trước hết là chính sách của Nhà Nước. Có những vùng mà tiếng chuyên môn (?), mật khẩu (?) gọi là các vùng “trắng”. Nhà Nước không cho bất cứ một tôn giáo nào có sự hiện diện trong những vùng này. Các hoạt động của bất cứ tôn giáo nào (nếu có) đều phải là lén lút và bất hợp pháp. Chủ quyền các bất động sản phải là thường dân. Có những trường hợp là nhờ giáo dân đứng tên một ngôi nhà thường dân, rồi lấy nhà đó để làm lễ (lén lút) thay cho nhà thờ. Ít lâu sau, giáo dân đó lấy nhà luôn, không cho làm lễ ở đó nữa, vì trên giấy tờ, căn nhà là tên của họ làm chủ!
Ở những vùng tôn giáo đang hiện diện, chính quyền không đuổi đi được, thì họ không cho phát triển thêm. Các bất động sản mới (muốn thuộc về tôn giáo) phải được “dâng hiến” cho Nhà Nước trước, sau đó, khi Nhà Nước đã làm chủ quyền trên giấy tờ, Nhà Nước sẽ “cho phép” xây Nhà Thờ ở địa chỉ đó. Thật là một luật lệ quái đản!
Hôm chúng em tới dự lễ Khánh Thành Linh Đài Lòng Chúa Thương Xót và Đồi Fatima tại Giáo Họ Văn Lâm, Giáo Xứ Bồng Tiên, Giáo Phận Thái Bình thì thấy có “Ban Truyền Thông” đang quay video. Cha sở cho biết, mấy anh ban Truyền Thông tốt lắm, họ tự tình nguyện đến đây để quay video cho nhà thờ không lấy tiền. Ban Truyền Thông mặc đồng phục chỉnh tề, chắc phải hơn 10 người là ít, làm việc rất chuyên nghiệp, máy móc rất hiện đại. Còn có hai con drones - máy bay không người lái - lấy hình từ trên không trung. Các diễn tiến của buổi lễ được trực tiếp truyền hình lên YouTube. Thật không thể ngờ được nhà nước ta trong miền quê khỉ ho cò gáy mà lại có đầy đủ các kỹ thuật tân tiến hiện đại, và nhiều nhân tài có những tấm lòng bác ái quảng đại quá phi thường như thế này!
Về dân chúng thì mỗi vùng có cái khó khăn riêng của vùng đó: dân trí, mê tín dị đoan, văn hóa, tục lệ cổ truyền, v.v… Giáo dân mặc dù đi đạo nhưng vẫn tin phong thủy, đồng bóng, và vẫn để cho những mê tín di đoan chi phối đời sống của họ. Cha xứ mà vô ý làm mất lòng một cụ lớn tuổi thì cả dòng tộc cụ ta mấy trăm người bỏ đạo cùng một lúc luôn. Vì kế sinh nhai, giáo dân đành phải chịu chi phối/ảnh hưởng/tham gia vào những trào lưu dị đoan phản Công Giáo đang thịnh hành. Và còn rất nhiều hủ tục khác, như thi đua làm giỗ chạp cho linh đình ngoài khả năng tài chánh của gia đình, v.v…
Về nội bộ là các thiếu thốn về tài chánh, về nhân lực, về các phương tiện: sinh sống/di chuyển/sinh hoạt. Mùa Đông ở miền Bắc rất lạnh, mà nhà cửa của các anh thì trống thiên trống địa, thì làm sao chịu nổi? Quần áo lạnh cũng không có. Có cái xe gắn máy thì chạy suốt ngày, phải đi nhiều giờ đồng hồ mới đến họ lẻ để làm lễ… Mỗi cuối tuần thì có anh phải làm, 4, 5, 6 lễ ở nhiều nơi xa khác nhau,v.v…
13. CẢM NGHIỆM TÂM LINH
Cảm nghiệm tâm linh là sở trường của ATP nên em không dám đụng tới. Nếu em mà viết thì nó sẽ cảm động, thấm thía, lâm li bi đát, tình cảm lai láng chan hòa, và hóa ra khó nên Thánh, khó nên trọn lành! Hơn nữa, chém tre phải nể đầu mặt, bề gì thì ATP cũng là bậc đàn anh, phải kính nể anh ấy chứ!

14. CẢM PHỤC CÁC ANH XII
Nhìn thoáng qua một vòng, chúng ta thấy hầu hết các trụ sở truyền giáo của Nhà Dòng Mẹ Chúa Cứu Chuộc Việt Nam đang được các anh đội XII nắm giữ. Các anh đội XII là đệ tử đời thứ Ba* được CHÂN TRUYỀN từ Đấng Sáng Lập - AQP.
(*) Đời thứ Nhất: đội 1 – 8,
Đời thứ Hai: đội 9 – 11,
Đời thứ Ba: đội 12. (Đây là ý kiến/nhận xét của ATP)

Hành Trình tu luyện của các anh đội XII đã trải qua trong đau thương gian khổ, trong máu, mồ hôi, và nước mắt. Sau năm 75 và đặc biệt là sau ngày Nhà Dòng Thủ Đức bị giải tán. Các anh đội XII đã phải tu chui. Đối với các anh tu bên hải ngoại thì thật là khó để mà hình dung ra hết được những khó khăn tủi nhục của hai chữ “tu chui”. Chỉ có thể tưởng tượng ra được là: lên Gia Kiệm Dốc Mơ làm rẫy thì sẽ vất vả hơn là ở Thủ Đức.

Một anh kể: Sau khi Nhà Dòng giải tán, anh về quê và đứng xem lễ sáng ở dưới cuối nhà thờ. Trên cung thánh sau bài giảng, cha xứ đọc thông cáo của Nhà Nước: … ai thấy bọn phản loạn Đồng Công ở đâu thì phải khai báo lập tức, ai dung túng sẽ bị nghiêm trị ….
Thì ra Nhà Nước đã ra thông cáo truy nã anh em Đồng Công KHẮP NƯỚC!
Lễ chưa xong người nhà đã kéo áo và thì thầm: Trời gần sáng rồi, phải đi ngay thôi, và anh được chở vào trong rừng…
Anh Khải (XII): Em chạy về Nha Trang, vào chào cha xứ, cha run run: ‘Ở đây người ta đang truy lùng dữ lắm, thầy đừng ở đây nha…’
Anh Quân (XI): Em bị nhốt ở nhà Hưu Dưỡng người Thượng (do nhà Dòng xây). Họ đuổi các người Thượng già về gia đình, chỉ còn lại vài người không có thân nhân. Đêm đó, họ kéo tới mấy xe lớn đầy cán bộ, và hai khẩu moochê, họ đào hầm cá nhân chung quanh nhà, bắn súng moochê cả đêm, không sao ngủ được. Đến sáng ngày, họ dẫn đến 2 anh lính cộng hòa để tra tấn, rồi bắn 2 người này chết trước mắt em, khẩu súng Colt bắn từ dưới cằm xuyên ngược lên đỉnh đầu. Họ hỏi em tiền của Nhà Dòng đâu, đưa hết ra, nếu không thì đã có 2 cái xác làm gương…
Anh Quân (XI): Một sáng tinh mơ, một giáo dân Thượng chạy vào nhà Di Linh: Thầy ơi, có người thấy xác cha X (tuyên úy quân đội) ở bìa rừng. Con về báo cha xứ, cha xứ nói, Tôi cuống rồi, không biết phải làm gì hết. Đi vào nói ông thầy Đồng Công đi, nói ông ấy muốn làm gì thì làm. Em nói ông thượng: Về buôn rủ thêm 2 người nữa, đúng 9 giờ mình sẽ gặp nhau ở bìa rừng. Nhớ mang theo cuốc xẻng.
Chín giờ tới 10 giờ là giờ sương mù trên núi bay xuống thung lũng, nên trời sẽ mù mịt: không ai nhìn thấy ai. Sau khi đào tới 9:30 thì mới sâu được có 2, 3 gang tay vì đất quá cứng. Nhưng phải hạ huyệt và lấp thôi, vì sương mù gần tan rồi. Chôn xong, em nói mấy người thượng: Về thông báo cho mọi người trong buôn, khi đi ngang qua đây, nhớ mang theo 1 hòn đá ném lên mộ để làm dấu nấm mộ và để thú rừng khỏi moi lên…
Mỗi buổi sáng khi nghe tiếng gà gáy thì mới biết là mình đã sống qua thêm được một đêm nữa. Mạng sống con người không có nghĩa lý và giá trị gì cả. Cuộc sống được đếm từng đêm, từng ngày, và nhiều khi, từng giờ. Nhiều khi không biết là mình có may mắn để sống hết ngày hôm nay không?
Trời đất bao la… nhưng…
mình không có chỗ dung thân, không ai muốn chứa chấp, không ai muốn liên lụy…

15. CẢM TẠ - THAY LỜI KẾT
Em xin mạo muội thay mặt cả đoàn chân thành cám ơn ATP đã xướng xuất ra chuyến đi lịch sử vô tiền khoán hậu có một không hai này. Cám ơn hai anh Tuyên Úy: anh Nhất và anh Khải đã lo lắng cho chúng em từng ly từng tí. Đi khắp nước Việt Nam đến đâu cũng thấy con chiên/Hội viên của Cha Nhất ra chào đón. Anh Nhất mà trổ tài đóng kịch để hối các cô tiếp viên của Nhà Hàng phải làm thức ăn cho nhanh thì hết chỗ chê: Khẩn trương lên để các đồng chí từ miền Nam ra còn phải đi họp! Hóa đơn tính tiền: Đưa lại cho đồng chí coi Kho Bạc Nhà Nước ở đầu bàn! Nhờ có chuyến Hành Trình Truyền Giáo này mà em được mở mang thêm kiến thức, về đạo cũng như đời: Được ngao du sơn thủy, được thăm quan các danh lam thắng cảnh, được ngủ trong các Tòa Tổng Giám Mục, được dự lễ với các sơ, được sờ các cột Nhà Thờ bằng gỗ lim đã có hơn 100 năm tuổi, được sờ cái trống có đường kính 7 feet, lần đầu tiên được thấy bục tòa giảng cổ (cầu thang trôn ốc ở giữa nhà thờ - vì đời xưa không có loa!) thời xa xưa, được thưởng thức các sơn hào hải vị món ngon vật lạ đặc sản của các vùng, được nghe các em bé Thượng hát kinh Lạy Cha, được uống rượu Cần do chính người Thượng chế biến, được ôm ẵm các em bé khuyết tật và bại não, được thăm các Hồ ở thủ đô Hà Nội: Hồ Hoàn Kiếm + Đền Ngọc Sơn + Tháp Rùa, Hồ Tây + chùa Trấn Quốc, Hồ Bảy Mẩu,… (còn sót mỗi hồ Râu vì trời đổ mưa và hết giờ!), Lăng Quốc Tử Giám, Nhà Thờ Lớn Hà Nội,…được viếng mộ AQP, anh Minh Đăng, … được thăm ký túc xá và nhà 30 gian Đệ Tử Viện – từ ngoài cổng vào đến ao cá dồ, nơi khơi lại muôn vàn kỷ niệm dấu yêu trùng trùng luyến tiếc, được thấy các giếng và máy lọc nước miễn phí của Dòng, được thăm các trụ sở truyền giáo của Dòng, được thấy tận mắt một lực lượng nhân sự hùng hậu đáng kính nể của Dòng: 160+ linh mục trong tổng số 500+ anh em, được thấy một sự phát triển như bùng nổ tung ra toàn cõi đất nước: đã có mặt tại 16 trong tổng số 26 giáo phận, được cảm nghiệm một Đức Tin sắt đá + một Đức Cậy mãnh liệt + một Đức Ái bao la từ các anh làm việc trong các cánh đồng truyền giáo.
AQP qua đời ngày 21 tháng 6 năm 2007. Thấm thoát đã 10 năm. Mười năm sau khi AQP qua đời, ước mơ – hoài bão – đích nhắm – tầm nhìn xa – viễn tượng – “vision” của anh Cả là Truyền Giáo cho toàn quốc Việt Nam và vùng Đông Nam Á đã và đang được trở thành hiện thực.
Các anh ở các trụ sở truyền giáo đang vất vả lao tâm lao lực, dầm sương giải nắng, chịu đựng từng cơn gió lùa giá buốt lạnh cắt da của mùa Đông, hay đổ mồ hôi nhễ nhãi dưới cái quạt trần trong những tháng Hè. Vì Chúa, vì Mẹ, vì các linh hồn, các anh đang chịu những sức ép từ chính quyền, những bắt bớ, những bất công, những đe dọa, những theo dõi…Các anh thật xứng đáng là con cháu của các Thánh Tử Đạo Việt Nam.
Để cho công cuộc truyền giáo của AQP, của Nhà Dòng Đồng Công, hay nói cho đúng hơn, là - của mỗi người chúng ta - được hiệu quả hơn, chóng thành công hơn, chúng ta có muốn tiếp tay với các anh không? Chúng ta có muốn góp một bàn tay, góp công, góp của, góp sức?
Tôi có thể làm được gì?
Tôi có thể giúp được gì?
*** THE END ***
Dislaimer (Lời trần tình): Trong bài trên đây, các chuyện bù khú là do tác giả cố tình vẽ rắn thêm chân, phóng đại tô mầu, có ít xít ra nhiều, hoặc là do óc tưởng tượng hoàn toàn để trêu ghẹo các nhân vật trong câu chuyện và để chọc cười thiên hạ, không hẳn là câu chuyện có thật như vậy! Các chi tiết lịch sử, thống kê, và các đề tài đứng đắn thì là có thật 100% và mới kể sơ lược qua loa ở đây cùng với muôn vàn thiếu sót. Đáng tiếc là em quá bận, không thể đem 1,000 megabytes video ra ráp nối và trình chiếu cho các anh coi bây giờ được. Thành thật xin lỗi. Các anh muốn xem video thì phải cầu nguyện thêm để em bán được cái tiệm này cho lẹ!
Back to top
View user's profile Send private message
Display posts from previous:   
Post new topic   Reply to topic    Thân Hữu Đồng Công Hải Ngoại Forum Index -> Thảo Luận - Discussion All times are GMT - 8 Hours
Page 1 of 1

 
Jump to:  
You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum


Powered by phpBB © 2001, 2005 phpBB Group