|
|
| |||
“Cùng quây quần ta vui vui vuiTa hát với nhau chơi chơi chơi Rồi lên tiếng reo cười cười cười Làm vui thú bao người người người” Đến hay là mí chú hướng đạo cũng như mí anh chị sinh hoạt ... lần nào họp mặt là y kỳ thế nào cũng có người bắt lên bài hát đó khi ... bí! Mà tại sao khi bí mới bắt lên bài hát đó! Thưa rằng, số là thế này: Nói của đáng tội, nghe thấy mang danh là dân sinh hoạt, dân hướng đạo ... ai cũng tưởng là chịu chơi, trong bụng tàng chứa cả bồ mánh lới, trò chơi cùng là bài hát ... nhưng có ai ngờ, chính vì là dân chơi nên lâu lâu nó cũng bí xị tại vì sinh hoạt nhiều qúa thành thử cạn cha nó mất cái bồ vốn liếng vun trồng tỉa bón rồi, nên có lúc cũng đành phải bí thôi. Mà hễ khi bí là tự nhiên cái bài hát phải gió đó nó lại bò ngay ra cho mà xem. Nghe hoài, hát mãi đến nhàm luôn! Ai cũng thuộc, ai cũng dùng nó khi bị bí bài hát cộng đồng, nhưng có mấy ai ngồi lại, lắng nghe coi chính mình và bạn hữu đang hát gì không nhỉ?
Càng đông chúng ta càng vui nhiều phải không bà con. Tác giả bài hát đó cũng ý tứ thiệt khi ông giáng tới ba chữ: Vui, Vui, Vui ... đâu có phải chỉ một chữ Vui chớ! Có lẽ từ lúc đó, tác giả đã nhận ra, nhìn được là khi ngồi lại cùng nhau, quây quần để NỐI MỘT VÒNG TAY cho nhau, sẽ làm cho niềm vui của chúng ta lớn hơn, dậy men thêm ... trong tình bác ái sẻ chia, đùm bọc, cảm thông ... Trong chiều hướng đó, chúng em xin gởi đến qúi anh chị em Thân Hữu Đồng Công Hải Ngoại số báo đặc biệt này như một vạch nối, một chút men cho một vòng tay chung chụm về tụ điểm mái ầm tình Mẹ Đồng Công. Anh, Chị, Em ... xin đưa tay ra cho người bên tả, bên hữu để chúng ta cùng nhau quây quần bên Mẹ đọc lời kinh Chúa dạy: “Lạy Cha chúng con ở trên trời .... Amen!” Toàn ban biên tập! |