THDC Logo
CHÚA NHẬT 26C QUANH NĂM
Người nhà giầu và anh nhà nghèo
Linh Mục Vũ Khiêm Cung, CMC

Hôm đó Lệ Thủy phải đi máy bay từ Tulsa, Oklahoma đến San Francisco, California vào sáng sớm, lòng buồn vời vợi khiến cô bực mình, Lại bị trễ chuyến, nên cô phải chờ chuyến khác. Ngồi vào ghế, Cô cầm cuốn sách trên tay đọc nghiến ngấu cho quên cơn buồn, thì một bà khác đến ngồi bên cạnh. Bà già bảnh bao tỏ ra thành thạo với thời tiết lắm. Bà nói bâng quơ :”Tôi cá với mọi người là tôi lỡ chuyến máy bay, về Chicago trễ một ít thì giờ, nhưng ôi cá là trời sẽ có ánh nắng.” Rồi bà cười hề hề vui vẻ. Thấy bà vui khiến cô cũng vui lây, cô vội cầm lấy tay bà vồn vã nói : “Bà cũng bị trễ chuyến rồi hả ? Cháu cũng bị lỡ chuyến rồi, phải chờ chuyến sau. Bà lỡ chuyến nhưng mà còn hy vọng trời nắng ấm, còn cháu thi không biết ra sao”. Bà giật vội tay ra và la hét : “Trời ơi, ai quen biết cô mà cô vồn vã với tôi ? Cô không thấy tôi ăn mặc quần áo sang trọng, bảnh bao thế này sao mà cô sờ vào tôi cho nó bẩn ra..” Nói rồi bà khinh khỉnh nhín cô rồi vội phủi bụi trên hai tay áo của bà.

Câu chuyện trên đây cũng giống như câu chuyện trong Phúc Âm. chỉ có hai nhân vật là ông Lazarô nghèo khó và ông phú hộ giầu có. Sự cần thiết của Lazarô là xin một miếng bánh ăn cho đỡ đói, nhưng ông phú hộ phớt lờ không thí cho.

Cái tội của ông phú hộ không phải là đuổi Lazarô đi, không phải là giơ chân đạp Lazarô, không phải là mắng mỏ Lazarô, nhưng tội là không thèm ngó tới, là phớt lờ, là không nâng đỡ kẻ khốn cùng xin ăn.

Cái tội của bà già không phải là kệch thượng, không phải là bà chơi xỏ, không phải là bà không vồn vã với bà Lệ Thủy, nhưng tội của bà là khinh người, tội của bà là trọng quần áo, là tội kiêu ngạo, thiếu an ủi khi người khác cần được ủi an.

Điều đó đưa chúng ta trở về với bản thân mình, đưa mình về với thế giới mình đang sống. Chúng ta thấy câu chuyện bà Lệ Thủy được tái diễn nhiều lần. Người có địa vị, có tai mắt, có thế giá, có tiền của trong xã hội, có cấp bậc trong nhân gian, họ chú tâm vào vật chất, vào địa vị hơn là vào tinh thần bình dân, vào đức bác ái với người khác.

Nói cách khác là nếu chúng ta không quan tâm đến người khác, đến người đau khổ trong tâm hồn, đến người nghèo tùng trong cuộc sống thì không những chúng ta làm cho mình càng ngày thêm kiêu kỳ, không sống tinh thần Phúc Âm, tinh thần bình dân, tinh thần bác ái, thương người của Chúa Kitô.

Gia đình Thân Hữu chúng ta, mỗi người hãy trở nên ít là một ngọn đèn sáng trong muôn một, để chiếu soi vào khắp thế giới, để giúp đỡ những người đang đau khổ trong tâm hồn, đang thiếu thốn trong cuộc sống tại thế. Chúng ta hãy gắng làm cái gì có thể để an ủi những ng ười cần đến chúng ta. Đó là sứ điệp của Chúa Cứu Thế, sứ điệp của Tin Mừng sự sống. Hãy nâng đỡ nhau trong cuộc sống hiện tại như Chúa hằng nâng đỡ chúng ta.

(ngày 26 tháng 9 năm 2004. Thân Hữu Đồng Công).


[ Các bài Suy Niệm | Home ]

Copyright (c)1998-2004 Thân Hữu Đồng Công