|
Linh Mục Vũ Khiêm Cung, CMC
Thánh Benedictô định xây cất nhà Dòng trêmn một khu đất khá rộng rãi, nhưng khu đất đó lại bị một quả đồi chon mất 3 phần 4. Nhờ nghe lời Phúc Âm :” Nếu đức tin của con bằng hạt cải , thì con có thể bảo cây dâu này bứng rễ mà xuống biển, nó liền vâng lời con ngay” (Lc. 17:6).
Ngài bèn cầu nguyện và lấy hết lòng tin vào quyền phép của Chúa, rồi ngài truyền cho quả đồi phải rời đi chỗ khác. Sáng hôm sau thức dậy, thì quả đồi đã rời đi để có đất bằng phẳng cho ngài xây nhà Dòng.
Nếu đức tin của chúng ta chỉ bằng hạt cải thôi, thì chúng ta có thể đổi núi rời non. Ai trong chúng ta đã biến được núi, rời được non chưa ?
Tiên Tri Elia đã có một đức tin vững chắc đến nỗi dấm thách thức với thần Baan rằng :” Để xem Chúa của ai đúng, bằng cách các ông cứ triệu tập nhân dân trên núi Carmel, cùng với 450 sư sãi cầu nguyện với thần của các ông xem thần của các ông có xuống mà đốt lễ vật trên bàn thờ tế lễ không, rồi đến lần tôi, tôi sẽ cầy nguyện cùng Chúa tôi cho mà xem ?”
Họ triệu tập dân và sư sãi để cầu từ sang đến chiều cũng không thấy lễ vật cháy. Đến lượt Elia, một mình ông cầu nguyện cùng Chúa của mình có mấy phútlà Chúa cho lửa xuống đốt cháy hết lễ vật ông dâng (1 King 18:20).
Chúng ta phải luyện công, luyện đức thế nào để có được một đức tin mạnh mẽ như thế chứ ?
Thực ra ơn đức tin là ơn riêng của Chúa ban. Chúng ta phải cầu xin và phải sống cho tốt lành, cho hoàn hảo, phải thực hành việc giữ giới răn Chúa và thực hành đức bác ái, phải thực hiện cho đúng thánh ý Chúa thì Chúa sẽ ban cho. (Mt.7:21).
Cũng có người lại cảm nghiệm như sau : Cuộc sống của tôi thật là đẹp đẽ, khiến cho mọi người đều cảm kích. Những ngày như thế đến với tôi, tôi chỉ biết nói với Chúa : Thực tôi là đầy tớ vô dụng. Tôi chẳng xứng đáng. Dù gặp lúc đời ta đẹp đẽ hay đen tối, chúng ta cũng hãy chấp nhận thánh ý Chúa và coi nó như là điều Chúa đãan bài. Khi xong mọi điều truyền dạy thì chúng ta hãy khiêm tốn nhận rằng : Chúng tôi là đầy tớ vô dụng, vì chúng tôi phải làm điều chúng tôi phải làm, không đáng công lênh gì.
Nhìn vào xã hội Việt Nam xưa, chúng ta phải đáng ca ngợi, đáng phục
những người làm công trong nhà. Họ là những nô bộc trung thành với chủ vàđối lại, chủ cũng tin tưởng ở họ, khiến gia nô, chủ tớ thật là đầm ấm.
Trong Cựu Ước có gương gia nô đáng kính phục là ông Giuse con ông Isaac bị an hem bán sang Ai Cập, lại được gọi làm nha nhân trong đền vua, để cai quản mọi việc. Ông đã trung thành với chủ đến miệt mài.
Ngày nay tinh thần đầy tớ trung thành của chủ không còn đủ ý nghĩa nữa, người ta chỉ nghĩ đến lợi thú riêng mình, đi làm phải trả công, có giúp đi nữa thì cũng trông vọng một cái gì sau này. Nếu không trả bằng tiền bạc thì cũng phải trả bằng ngôn từ, cách cư xử thế này thế nọ….
Có người làm được việc gì lại tìm cách phô trương, rêu rao sợ người ta không biết đến ơn mình, sợ Chúa không biết đến việc mình làm. Thế rồi khi người ta chưa kịp đền ơn, đãi ngộ thì sinh bất mãn, sinh hờn giận, chửi bới lung tung, nói đổng đụng chạm đến hết người này đến người kia.
Là anh chị em Thân Hữu, là con Mẹ Đồng Công, đã tận hiến cho Me, phải sống gương mẫu, dống khiêm nhường, nhận mình là đầy tớ vô ích không đáng đòi công, không đáng người ta đền đáp.
Lạy Chúa, xin thêm đức tin cho chïng con. Xin cho con biết hạ mình xuống và nhạn mình là tôi tớ mọi người, hầu xứng đáng là con Mẹ Đồng Công
(Thân Hữu Đồng Công ngày 3 tháng 10 năm 2004)
|