|
|
| |||
Ở thời đại nào, địa phương nào chúng ta cũng tìm gặp mí tên con nít túm năm, tụm ba, rủ rê nhau để làm ... đủ thứ chuyện, từ tốt đến xấu. Có người gọi đó là tính đàn đúm, ham vui ...; cũng có người cho đó là tâm lý tập đoàn! Không tin huh? Nói có sách, mách có chứng à nghe! Cách đây cả mí ngàn năm mà tụi con nít cũng y chang. Nói chi xa, nếu không tin thì anh chị có thể kiểm chứng ngay trong tường thuật Giáng Sinh của Luca thánh sử thì biết liền mà. Ông này còn hóm hỉnh diễn tả cái lúc mà chúng đang tụ họp với nhau quanh đống lửa sưởi ấm qua đêm khi thấy thiên thần hiện ra, đứa nào đứa nấy sợ teo râu luôn. Cả đám co rúm lại với nhau, sợ ơi là sợ. Đến khi thiên thần trấn an và tiết lộ cho chúng tin Đấng Cứu Chúa Giáng Sinh gần đây, cứ đến mà xem theo cái dấu hiệu: “Con trẻ bọc trong khăn, nằm nơi máng cỏ” (Luca 2:12) Đợi Thiên thần đi rồi, chúng mới hoàn hồn và lại nổi lên cái tính đàn đúm vội vàng rủ nhau: “Chúng mình cùng nhau tới Bethlem xem sao đi!” (Luca 2:15) Đó, tụi con nít thế đó! Làm cái chi cũng có bầu, có bạn, ít khi nào chúng lại ... “ăn mảnh” như người lớn! Đứa nào có tính “ăn mảnh”, thế nào cũng bị các bạn phát giác và tẩy chay. Còn người lớn chúng ta thì khác, có lẽ, sau những ngày tháng tranh sống và kinh nghiệm cùng mình đã nảy sinh cái tính “ăn mảnh, ích kỷ” không vậy mà có câu: Ai chết mặc bay, miễn không chết bố con ta. Ối giời ơi, nếu anh chị em THĐC chúng ta mà cũng “riêng một góc trời” như thế thì đúng là ... buồn năm phút hở! Thôi thì, trong mùa Giáng Sinh khi đọc lại đoạn Tin Mừng được Luca Thánh sử tường thuật cung cách của đám con nít miền Bethlem, chúng ta cũng rủ nhau, không phải cùng đi Bethlem, mà cùng nhau tiến về nhà Cha trên nước hằng sống, bằng những nhắc nhở, nhủ bảo nhau theo cái tinh thần: Chị ngã, em nâng! Nhớ là không có ai lên Thiên Đàng một mình đâu nghe! Mong lắm vậy thay! Toàn ban biên tập! |