|
|
XUÂN VIỄN XỨ | |||
|
Bứt rứt Xuân về trên kẽ lá,
Nghẹn ngào Tết đến dưới đài hoa! Mang tâm sự kẻ xa nhà, Quê hương còn đó sao ta lạc loài! Xuân đến đau lòng người ở lại! Tết về xót dạ kẻ ra đi! Xuân ơi Xuân đến làm gì? Đọa đày nỗi nhớ, buồn di giắt lòng! Tết năm xưa pháo hồng mở hội! Xuân bây giờ lụt lội tuyết rơi! Giam thân kéo trả nợ đời, Lẻ loi, chới với ai người thân thương! Xuân thuở trước mai vàng nhí nhảnh! Tết phương này lạnh đủ, bão mưa! Xa rồi những tháng năm xưa, Mùa Xuân cổ tích đong đưa tuổi buồn! Quay tìm lại hồn Xuân Quê Mẹ, Dăm tượng người lặng lẽ trơ câm! Như loài rắn lột xác nằm! Chênh vênh nỗi nhớ, âm thầm niềm đau! Biên Hà Xuân Tân Tỵ |